- Mặc dù ta chỉ là Thiên Nhân nhất suy nhưng hết thảy thần thông trong Côn Hư Tinh vực này trốn không thoát khỏi sự nắm giữ của ta. Nguyên lực thiên địa trong Côn Hư Tinh vực này nếu ta không muốn cho ngươi có, ngươi lấy không đi nửa điểm!
Ngón tay phải Mộc Băng Mi chỉ ra trước người, lập tức ấn ký vờn quanh thân thể nàng ầm ầm tản ra bốn phía, biến mất trong thiên địa.
Trong nháy mắt này, toàn bộ thiên địa, toàn bộ tinh không thiên địa nguyên lực không thể tưởng tượng nổi ầm ầm xuất hiện điên cuồng kịch biến, không ngờ toàn bộ ngưng tụ hướng cột nguyên khí kia.
- Phong! Hết thảy nguyên lực ở bên ngoài Thiên Vận Tử!
Mộc Băng Mi nhìn chằm chằm Thiên Vận Tử, bình tĩnh mở miệng. Thanh âm nàng tuy bình thản nhưng có một cỗ ý niệm chân thật đáng tin!
Trong nháy mắt, hết thảy nguyên lực bên ngoài thân thể Thiên Vận Tử ầm ầm nhất tề đẩy ra. Phảng phất giờ này nguyên lực bài xích Thiên Vận Tử vậy, tốc độ tiêu tan quá nhanh gần như khoảnh khắc đã không còn.
Chỉ có nguyên lực trong cơ thể Thiên Vận Tử bởi vì luyện hóa đến cho nên không bị ảnh hưởng.
Nhưng loại thần thông không thể tưởng tượng này vượt qua sự tưởng tượng của mọi người bốn phía. Cho dù là Thiên Vận Tử sắc mặt cũng âm trầm.
- Đã sớm nghe nói Côn Hư Thánh nữ trong Côn Hư Cảnh có thần thông lớn lao. Các thế hệ Côn Hư Thánh nữ đều được truyền thừa từ viễn cổ, cho dù là lúc Tiên Giới tồn tại thân phận cũng ngang hàng với Tiên Cung. Dưới Tứ đại Tiên Giới có Tứ đại Tinh vực, trong mỗi một Tinh vực đều có một người được truyền thừa từ Tiên vực viễn cổ.
- Thánh nữ Tứ đại Tinh vực năng lực trong tay khác nhau. Năm xưa lão phu tiến vào tu luyện trong Côn Hư Cảnh đã nghe qua không ít lời đồn liên quan đến Côn Hư Thánh nữ. Hôm nay gặp được quả nhiên là thế!
Mộc Băng Mi không nói gì, tay ngọc chỉ vào cột nguyên khí kia. Lập tức cây cột như chống đỡ thiên địa này thu nhỏ lại trở thành một thanh đoản kiếm lóe tinh quang.
Mộc Băng Mi cầm đoản kiếm, ngẩng đầu, thân hình như bướm xông thẳng đến Thiên Vận Tử. Từ đầu đến cuối nàng không nhìn Vương Lâm một cái, trong lòng phức tạp. Nàng có chút không biết như thế nào đối mặt với người quen thuộc mà xa lạ này.
Tâm tư của nàng không ai có thể hiểu được. Bởi vì chính nàng cũng còn mê man. Nàng chỉ có xác định một việc nàng không thể trơ mắt nhìn Vương Lâm chết đi, không thể thờ ơ khi nhìn thấy người khác muốn giết Vương Lâm.