Trong khoảnh khắc kiếm thứ hai mươi lăm xuất hiện, miệng vết thương lúc trước trên ngực Vương Lâm bị rách ra phun ra một màn sương máu. Thân hình hắn lay động nhưng một cỗ ý chí mạnh mẽ chống đỡ thân hình không ngã xuống.
Vương Lâm nở một nụ cười thảm, thiết kiếm lại nâng lên. Kiếm thứ hai mươi sáu ầm ầm mà ra, biến ảo ở bên ngoài thân thể Thiên Vận Tử, quét ngang.
Lúc này Thiên Vận Tử động dung, hắn nhìn Vương Lâm vẻ mặt lộ ra trầm ngâm.
- Ngươi làm như vậy cũng vô dụng… Dưới Thiên Nhân nhất suy của ta, dùng pháp bảo Thứ Không Niết này của ngươi nếu không đạt được ba mươi kiếm trở lên không thể ngăn cản bước chân của ta.
- Thật không… Trước mắt Vương Lâm vẫn mơ hồ như cũ nhưng tay phải hắn không chút ngừng lại. Kiếm lại vung lên, kiếm quang vờn quanh ngoài thân thể Thiên Vận Tử lập tức gào thét. Kiếm thứ hai mươi sáu xuất hiện!
Thất khiếu Vương Lâm đổ máu nhưng hắn lại hét lớn một tiếng, ném thiết kiếm đi. Thanh thiết kiếm này tới gần Thiên Vận Tử trong nháy mắt vòng quanh một vòng hóa thành kiếm thứ hai mươi bảy, hai mươi tám, hai mươi chín.
Thiên Vận Tử lắc đầu, nhưng đúng lúc này nguyên thần trong cơ thể Vương Lâm ầm ầm sụp đổ phạm vi lớn. Tuy nguyên thần không tiêu tan nhưng càng uể oải, cũng bởi vậy đổi lấy càng nhiều nguyên lực.
Thiết kiếm trong phút chốc bộc phát ra kiếm quang càng chói mắt, vờn quanh không ngờ xuất hiện kiếm thứ ba mươi!
Nhưng vẫn chưa chấm dứt, sau kiếm thứ ba mươi, kiếm thứ ba mươi mốt, ba mươi hai xuất hiện như tia chớp.
- Kiếm thứ ba mươi ba!
Vương Lâm rống lên một tiếng kinh trời, toàn thân hắn nổ lên những tiếng "phanh phanh". Lại một tảng sương máu lớn phun ra, hóa thành kiếm thứ ba mươi ba này!
Kiếm thứ ba mươi ba này vờn quanh người Thiên Vận Tử, ở một chỉ cuối cùng của Vương Lâm lập tức hiện ra kiếm quang có thể xuyên thấu vùng đất Yêu Linh biến ảo xung quanh Thiên Vận Tử. Kiếm quang mang theo một cỗ sát khí linh hoạt sắc bén thẳng đến Thiên Vận Tử.
Vết rỉ sét trên thiết kiếm hóa thành một mảnh dung nhập vào trong kiếm quang!
- Ầm! Ầm! Ầm!
Chấn động kinh thiên động địa bỗng nhiên vang lên từ chỗ của Thiên Vận Tử. Lúc này toàn bộ mọi người xung quanh ngừng chém giết, dưới chấn động không thể tưởng tượng được đều nhìn lại.
Cho dù là Cổ Ma Tháp Già mắt cũng lộ ra ánh sáng kỳ dị nhìn qua.