Con bướm kia vỗ cánh, mảnh kiếm hình rồng lập tức phát ra những tiếng răng rắc. Thanh âm này cực kỳ chói tai, phảng phất như vô số mảnh thép cọ sát vào nhau. Chỉ trong giây lát, Vương Lâm nhìn cảnh tượng này mà cảm thấy da đầu run lên. Hắn lần đầu tiên đấu phép với người, thậm chí ngay cả thần thông của đối phương cũng không biết đã suýt bỏ mình. Nếu không phải lấy Xạ Thần Xa kịp thời chắc chắn trở tay không kịp.
Xạ Thần Xa biến thành con bướm vỗ cánh, một làn gió vô hình ẩn chứa quy tắc dựng lên thẳng đến Thiên Vận Tử. Nhưng vẻ mặt Thiên Vận Tử không vì sự xuất hiện của Xạ Thần Xa mà có bất kỳ biến hóa, đôi môi hắn vẫn hơi mấp máy.
Lập tức phía trước con bướm kia liền vang lên tiếng nổ "ầm" long trời lở đất. Một tầng sóng gợn tản ra khiến cho thân hình con bướm chấn động run rẩy, không ngờ lại có dấu hiệu sụp đổ.
Vẻ mặt Vương Lâm lộ ra sự giãy dụa nồng đậm, hai tay bấm pháp quyết há mồm phun máu tươi lên thân con bướm, quát to:
- Mở phong ấn thứ ba!
Con bướm kia lập tức chấn động, cánh lại vỗ. Ở trên không xuất hiện bốn cánh hoa không trọn vẹn. Con bướm vỗ cánh, bốn cánh hoa này lập tức xoay tròn, thổi về phía trước.
Thiên Vận Tử khẽ "a" một tiếng, nâng tay phải chỉ về phía trước.
Lập tức ở hư không phía trước không ngờ xuất hiện một mảnh vỡ vụn lớn. Phảng phất như bầu trời bị hắn vung tay làm cho sụp đổ, bị hắn mạnh mẽ nhấc lên điên cuồng cuốn về phía Vương Lâm.
Xạ Thần Xa biến thành con bướm kia, còn có bốn cánh hoa chưa kịp triển khai uy lực chân chính đã bị bầu trời cuốn tới kia quấn lấy, sau đó từ bên người Vương Lâm đi qua, chẳng biết mất đi hướng nào.
Mà lúc này Thiên Vận Tử dĩ nhiên đã tới gần, vẻ mặt thong dong. Ngón trỏ tay phải hắn nâng lên hướng về mi tâm Vương Lâm hung hăng điểm một cái. Một chỉ này nếu hạ xuống, cho dù Vương Lâm có thân thể Cổ Thần cũng bị sụp đổ lập tức. Nguyên thần uể oải cũng biến mất khỏi thiên địa trong giây lát, từ nay về sau cũng không còn Vương Lâm! Sự cường đại của Thiên Vận Tử giống như một ngọn núi khổng lồ trước mặt Vương Lâm. Giờ phút này, Vương Lâm có một loại cảm giác không thể chống cự, mà bất kể chống cự thế nào cũng không thể vượt qua.
Nhưng cảm giác này ngay lập tức bị Vương Lâm mạnh mẽ đè xuống.
- Ta không cam lòng!
Thanh âm của Vương Lâm vang dội thiên địa, mang theo tiếng rống giận điên cuồng. Trong khoảnh khắc ngón tay Thiên Vận Tử hạ xuống, Vương Lâm lấy từ trong túi trữ vật ra một vỏ kiếm dựng đứng trước người.