Vương Lâm khoanh chân ngồi dưới đất. Thương thế trong cơ thể hắn quá nặng, từng cơn đau từ ngực không ngừng truyền tới khiến cho sắc mặt hắn càng tái nhợt. Nhưng lúc này nơi đây liên tục đánh nhau khiến cho hắn không thể chữa thương, chỉ có thể nuốt một nắm đan dược thật lớn để nén chịu.
Ở xa xa, Thiên Vận Tử cũng khoanh chân đột nhiên mở hai mắt nhìn chằm chằm Vương Lâm, tay phải nâng lên chỉ bầu trời. Lập tức hỗn độn đen trắng ở ngoài trăm dặm truyền lên những tiếng rít gào giận dữ. Hỗn độn kia quay cuồng, từ trong đi ra một người không đầu!
Người không đầu này thân hình cường tráng, tay phải cầm một thanh trường thương màu đỏ, thân thể thoạt nhìn tràn ngập một cỗ khí hung sát. Trong nháy mắt hắn xuất hiện từ trong cơ thể toát ra màn sương đen nồng đậm nhanh chóng vờn quanh, hóa thành một bộ áo giáp đen.
Người không đầu này không tiếng động xông về phía trước thẳng đến Vương Lâm. Khoảng cách hai bên không xa, chỉ trong khoảnh khắc người không đầu này đã tới gần, một luồng gió đen đập vào mặt. Trường thương của hắn đâm tới Vương Lâm.
Giờ phút này Vương Lâm đã là nỏ mạnh hết đà nhưng cho dù như thế muốn giết hắn cũng tuyệt đối không đơn giản. Trong lúc nguy cấp, hai mắt Vương Lâm âm lãnh, mắt phải hắn lóe thanh quang. Lập tức thanh quang thuẫn biến ảo ra, che chắn phía trước.
"Ầm!" Mũi thương màu đỏ va chạm với thanh quang thuẫn. Trên thanh quang thuẫn vốn là có khe nứt, lúc này tuy không vỡ ra nhưng lại bị đẩy về phía sau mấy tấc.
Mà người không đầu kia bị đẩy lui ra sau ba bước, áo giáp toàn thân lóe hắc quang lại vọt tới.
Nhân cơ hội người này lui ra sau, Vương Lâm há mồm phun ra một vật.
Vật này là Thập Bát Địa Ngục Phong Tiên Ấn!
Không chút do dự, tay phải Vương Lâm hư không chộp một cái. Lập tức phía trên lòng bàn tay xuất hiện một mảnh tinh quang. Hắn hung hăng vung lên ném về phía trước. Đám tinh quang này giống như những ngôi sao dày đặc tràn ngập phía trước Vương Lâm. Đúng lúc này, Vương Lâm quát to:
- Rải đậu thành binh!
Vương Lâm vừa nói xong, những tinh quang này lập tức phát ra ánh sáng chói mắt. Từ trong Thập Bát Địa Ngục Phong Tiên Ấn bỗng vang lên từng tiếng thê lương. Một đám hồn bị nhốt không được luân hồi giãy dụa lao ra dung nhập đám tinh quang kia, phảng phất như là thực chất tản mát ra từng trận âm khí lượn lờ.
Càng thêm đáng sợ là hồn phách Hư Không Tử từ tầng thứ mười tám trong Thập Bát Địa Ngục Phong Tiên Ấn bước ra. Hai mắt hắn tỏa ra hồng quang điên cuồng, phát ra tiếng rít gào như thú hoang, sau khi lao ra xông thẳng đến người không đầu kia.