Không chỉ là Thiên Vận Tử, đám người Tư Đồ Nam, Đầu to, Phù Phong Tử cũng trợn mắt há mồm. Mà Phù Phong Tử còn đỡ, năm đó hắn đã nếm phải Tàn Dạ này, lúc này lại nhìn thấy da đầu run lên nghĩ lại mà sợ không ngừng.
Thậm chí Vương Nguy và Hồ Quyên cũng như là ngưng thở. Hai người nhìn lẫn nhau, đều thấy được vẻ kinh ngạc và hoảng sợ trong mắt đối phương. Một cảnh tượng vừa rồi, bọn họ đồng dạng bị kéo vào trong ảo cảnh kia. Chẳng qua lại như là bị phân cách, chỉ có thể nhìn thấy nhưng không cách nào trợ giúp.
Càng khiếp sợ hơn cũng không phải bọn họ mà là Cổ Ma Tháp Già và Hoa Phi đao mang đang lao thẳng đến trời cao!
Đôi mặt đẹp của Hoa Phi đầy kinh ngạc nhìn Vương Lâm, lộ ra hồi ức và sợ hãi. Nàng giờ phút này có thể biết rõ, họ Vương theo như lời phu quân nhất định là Vương Lâm này. Nhưng khiến nàng sợ hãi chính là thần thông sơ chi quy tắc mà Vương Lâm vừa thi triển!
Không ai hiểu biết rõ về Sơ chi quy tắc này so với nàng. Năm xưa Tiên Đế Thanh Lâm chính là suýt bỏ mình dưới quy tắc này. Ở trong Phong Giới nó được xưng là Sơ chi quy tắc, mà ở ngoại giới được gọi là Thái Sơ lực!
Cổ Ma Tháp Già từ sau khi đoạt xá, tâm thần chưa từng chấn động. Lúc này lần đầu tiên hắn run rẩy thân hình. Hắn cảm nhận được trong thần thông kia một cỗ lực lượng mà cho dù là hắn cũng cảm thấy khủng bố. Lực lượng này mặt dù rất mỏng manh, nhưng theo thời gian, một khi lực lượng này trưởng thành cho dù Cổ Ma hắn gặp phải cũng phải kinh hoàng rút lui!
- Đây… đây là lực lượng Chưởng Tôn!
Ánh mắt Tháp Già nhìn về phía Vương Lâm co rụt lại. Hắn mơ hồ cảm giác được, người này chính là một chiêu sau cùng trước khi Thanh Lâm bị đoạt xá, vì để thức tỉnh mà chuẩn bị!
Đồng dạng, trong khoảnh khắc thần thông Tàn Dạ của Vương Lâm tiêu tan, trong tổng bộ Tu Chân Liên Minh, nơi chứa mệnh bài của những nhân vật trọng yếu của Liên minh, trên tầng cao nhất có một trong ba Tử ngọc linh bài "phịch" một tiếng sụp đổ, hóa thành vô số mảnh vỡ tiêu tan, rơi đầy đất!
Trong chớp mắt này, một hồi chuông vang lên khắp tổng bộ Tu Chân Liên Minh. Tất cả những tu sĩ còn lại trong tổng bộ có một bộ phận ngẩng đầu nhìn về xa xa nơi chứa mệnh bài.
Từ khi giao chiến với La Thiên, tử vong hầu như xảy ra mỗi ngày. Nhưng những người tử vong này cũng chưa có tư cách đặt mệnh bài ở tổng bộ. Như vậy, từ ngày giao chiến, tiếng chuông đại biểu có người tử vong cũng chỉ vang mấy lần mà thôi. Nhiều nhất cũng chỉ vang lên năm lần.