Trong cơ thể Cổ Thần có vọng nguyệt, trong thân thể Cổ Ma tự nhiên cũng có vọng nguyệt, mà vật hình người này, hiển nhiên chính là loại đó.
Vật này cũng không phải tồn tại khi Cổ Thần còn sống, mà là sau khi bị thả vào trong này, sau khi Cổ Ma và Tiên Đế giằng co nhau làm cho phân ra, không biết vì sao tiến vào táng tiên trì bên trong đầu Cổ Thần.
Hư Không Tử tuy nói cũng đứng sau Cổ Ma Tháp Già nhưng trạng thái của hắn cực kỳ quỷ dị, người này hai mắt lộ ra điên cuồng. Trên mi tâm có một phù văn ấn ký, lộ ra ma khí dày đặc, hiển nhiên đã bị Tháp Già phong ấn. Nhưng Vương Lâm cảm nhận được rõ ràng, khí tức Hư Không Tử, đang tiêu tan rất nhiều, bị vây trong tử vong. Lăng Thiên Hậu thần sắc vô cùng phức tạp, đối với ánh mắt của Vương Lâm lựa chọn tránh né đi, nhìn sang một bên, không biết suy nghĩ cái gì. Mà khó lường nhất chính là Thiên Vận Tử.
Thiên Vận Tử thần sắc thản nhiên, giống như lúc hắn mới tiến vào trong động phủ tiên đế vật. Trong mắt còn lộ ra một chút sắc màu, khi Vương Lâm nhìn lại phía hắn, Thiên Vận Tử không ngờ là mỉm cười.
Thấy đám người Thiên Vận Tử xuất hiện, Vương Lâm thầm than, hắn biết, máu trên cấm chế này, chỉ có tác dụng với Cổ Ma Tháp Già, về phần đám người Thiên Vận Tử, cũng là vô dụng. Tuy nhiên đã ở trong tiên đế động phủ tầng thứ nhất, muốn đi ra ngoài cũng không khó.
Nhưng không biết vì sao, trong lòng hắn luôn cảm thấy những gì mới trải qua, có chút kỳ dị, nhưng không thể nói được là cổ quái là chỗ nào. Trong lòng mơ hồ nổi lên một chút bất ổn. Lại nhìn Thiên Vận Tử đứng sau lưng Tháp Già, loại cảm giác không ổn này càng thêm nồng đậm.
Trên thực tế thết thảy những gì xảy ra lúc trước đều chỉ trong thời gian ngắn ngủi, căn bản hắn không kịp suy tư, hiện giờ ngẫm lại, dường như hết thảy hành động của mọi người đều là do Cổ Ma bức ra… Phảng phất như hết thảy động tác này, đều là Cổ Ma cố ý làm ra… giống như Thiên Vận Tử tính kế, làm cho người ta cảm thấy đáng sợ, cảm giác này thủy chung vờn quanh trái tim của Vương Lâm, làm thân mình hắn hơi trầm xuống tức tốc lùi về sau.
Tư Đồ Nam vẫn nhìn Vương Lâm, lúc nay thấy Vương Lâm lùi về sau, lập tức không chút nghĩ ngợi lao thẳng tới Vương Lâm, đồng thời màu lùi lại. Vương Nguy và Hồ Quyên hai người cũng đồng thời làm như vậy. Trong phút chống tất cả các tu sĩ lùi nhanh ra bốn phía chung quanh.