Một giọt máu này có chút bình thường, khi Vương Lâm ném đi, thẳng tới mặt đất phía trước liền vỡ òa ra lao tới hắc khí ma long.
Ma long mở to mồm, dày đặc hàn khí mà gào thét tiến tới điên cuồng thôn phệ mọi người ở đây. Nhưng trong khoảnh khắc một giọt máu Thanh Sương đụng vào hắc khí trong miệng ma long.
Trong phút chốc, mọi người bốn phía trợn mắt há mồm, hắc khí liền phát ra thanh âm thử thử, giống như hất một bán nước vào trong lửa vậy. Thanh âm vừa xuất hiện quanh quẩn bốn phía, hắc khí không ngờ nhanh chóng tiêu tan đi, phảng phất như không thể chịu đựng được giọt máu này.
Ầm – một giọt máu trực tiếp xuyên qua hắc khí, dừng trên đầu ma long. Ma long lập tức rống giận lên một tiếng! Theo tiếng rống giận này thân hình ma long không ngừng vặn vẹo, dưới tiếng động ầm ầm mà rơi xuống, làm cho kiến trúc bên dưới còn sót lại ngay lập tức trở thành một đống hoang tàn.
Vương Lâm hai mắt lóe ra, lại lấy một giọt máu trên người Thanh Sương, hung hăng vảy về phía trước, tay phải bấm niệm thần chú. Tay áo phất động, nguyên lực vô biên trong cơ thể xuất ra, lập tức giọt máu phía trước ầm ầm một tiếng động hóa thành một mảnh sương mù đỏ sẫm, tràn ngập về phía trước.
Ngay tức thì va chạm với ma long đang vặn vẹo, ma long kia giãy dụa càng kịch liệt hơn, thanh âm rít gào ầm ầm. Thân thể ma long co rút lại, giống như gió cuốn may tan bị co rút lại vậy, thân thể Cổ ma xuất hiện trước mặt mọi người.
Trên áo giáp đen kịt kia lúc này dính một giọt máu tươi, tản mát ra hồng khí nhè nhẹ, thủy chung vẫn lượn lờ quanh thân thể Cổ Ma, thật lâu không tan đi.
Mặc cho Cổ Ma huy động như thế nào cũng không thể khu trừ được giọt máu này, mặc dù lấy tay lau đi, cũng phảng phất như trong suốt xuyên qua được vậy.
-Thanh Sương, đây là chiêu thức ngươi tính toán sau vô số năm bị bản ma đoạt xá sao, phàm là người chiếm thân thể, nếu muốn giết chết hậu nhân của ngươi, hết thảy thần thông sẽ bị mất đi hiệu lực. Ngay cả thần thông không để công kích cũng không có tác dụng gì, tức thì bị máu tươi của hậu nhân ngươi khắc chế! Quy tắc này dĩ nhiên không phải tầm thường, mà là quy tắc sáng tạo ra, hay cho một Thanh Sương!
Cổ Ma hai mắt dữ tợn, một bước tới thẳng đến Vương Lâm.
-Bản ma muốn xem xem, một khối máu thịt, làm sao có thể khuất phục được bản ma!
Cổ Ma rít gào lên, tay phải hư không một trảo, lập tức bối đao màu đen xuất hiện trong tay, sau khi cầm lấy liền điên cuồng chém một chém hướng về Vương Lâm.
-Không giết được hậu nhân của Thanh Sương ngươi, nhưng có thể giết được một Cổ Thần nho nhỏ.
Vương Lâm sắc mặt tái nhợt, đao mang này che trời, ngay cả lão nhân hồ lô cũng không thể né quan. Vương Lâm tâm thần chấn động nhưng lại thanh minh vô cùng. Thân thể Cổ Thần hư ảnh trên đại đỉnh chợt lóe ra, mạnh chỉ vào người áo đen đang ở xa xa quan sát.