- Đi!
Câu nói của Vương Lâm ngắn gọn, thân mình hắn lướt theo thông đạo mà chưởng ấn vừa tạo ra, đi thẳng về phía trước. Lúc này trong lòng hắn không bình tĩnh như ngoài mặt biểu hiện, uy lực của một chưởng kia chẳng qua chỉ phát huy ra một bộ phận rất nhỏ mà thôi. Nếu có thể hoàn toàn phát huy ra thì từ tầng một đến tầng chín của Tiên phủ này cũng có thể đánh nát chỉ với một chưởng kia.
Lăng Thiên Hầu nghe thế lập tức đi theo phía sau Vương Lâm, vẻ kiêng kỵ lại càng sâu. Hắn càng không nhìn thấu được người này, dù hắn tự nhận tu vi cao hơn đối phương nhiều nhưng nếu thực sự lao vào chém giết thì Lăng Thiên Hầu tự nhận không nhất định có thể dành được chiến thắng!
Tốc độ của Vương Lâm nhanh như tia chớp, lao thẳng về phía trước. Một lúc sau hắn đã tới phía trước cung điện ở vị trí trung tâm đã bị hủy đi một nửa kia. Hắn lạnh lùng nhìn thoáng qua Lăng Thiên Hầu đi theo phía sau. Vương Lâm xuất ra một vốc đan được cho vào trong miệng rồi vỗ túi trữ vật, ngân quang chợt lóe lên, ngân y nữ tử lại xuất hiện bên cạnh hắn, ánh mắt lạnh như băng cũng đảo qua người Lăng Thiên Hầu một cái.
Đồng tử trong mắt Lăng Thiên Hầu co rút lại, đáy lòng càng cảm thấy Vương Lâm bí hiểm!
- Người này ta đoán không ra, bất kể là thần thông hay tu vi, hay hết thảy những thứ khác chỉ có thể dùng hai chữ "bí hiểm" để hình dung!
Cả đời Lăng Thiên Hầu chỉ dùng hai từ "bí hiểm" để hình dung một người là Yêu Vận Tử, lúc này lại có thêm một người nữa!
Hắn không sử dụng viên đan dược mà Vương Nguy đưa cho hắn lúc trước mà nuốt vào những tiên đan bình thường, nhanh chóng bồi bổ nguyên thần mà vừa thất thoát một lượng nguyên lực lớn! Sự thất thoát nguyên lực này không ngờ không thua kém gì lần trước khi thi triển Thái kiếm!
Chẳng qua Vương Lâm mới từ trong dung nham đi ra, ngoại trừ hỏa nguyên lực đang vận chuyển trong cơ thể thì có đại lượng nguyên lực tự do, dưới mấy tháng thổ nạp bị Chu Tước đồ đằng ở trên cơ thể hấp thu không ít.
Trong mấy tháng đả tọa kia, Vương Lâm phát hiện ra rằng hỏa nguyên lực do Chu Tước đồ đằng hấp thu có thể lưu chuyển tới trong cơ thể mình. Phát hiện này cũng là nguyên nhân khiến Vương Lâm lưu lại trong dung nham một thời gian dài như thế!
Nuốt đan dược này vào, không cần sử dụng hỏa nguyên lực trong Chu Tước đồ đằng, sau khi hấp thu nguyên lực tự do trong cơ thể và dược lực, thân thể Vương Lâm cũng đã hơi khôi phục lại.
Rất nhanh hắn đã đi tới đại điện đổ nát ở vị trí trung ương kia, cây nến duy nhất còn tồn tại cũng đang dãy dụa thiêu đốt. Trong đại điện không một bóng người, sau khi đi vào, ánh mắt Vương Lâm đảo qua rồi bình thản mở miệng nói:
- Nơi này đã phát sinh sự tình gì?
Sau khi theo Vương Lâm bước vào nơi này, sự sợ hãi trong lòng vẫn hiện lên trên khuôn mặt Lăng Thiên Hầu. Hắn nói: