Sắc mặt của phấn y nữ tử tái nhợt, mồ hôi không ngừng từ trên trán bí ra, thân thể cực kỳ suy yếu. Nhưng lục soát ký ức cũng không gây ra thương tổn gì lớn, điều tức một chút là có thể khôi phục lại.
Vương Lâm than nhẹ, trong lòng hắn đã có đáp án đối với Côn Hư Thánh nữ, tuy cũng chưa hoàn toàn đầy đủ nhưng với tâm trí và sự hiểu biết của Vương Lâm thì đã có thể nhìn ra đựơc vấn đề.
Sau khi trầm mặc một lát, ánh mắt Vương Lâm lại đảo qua đại điện, tìm được chỗ để mở ra.
- Mở ra trận pháp này, hai người các ngươi có thể tiến vào tầng thứ tám, hãy tự thu xếp đi!
Vương Lâm bước chân tiến về phía trước, mở ra truyền tống trận nơi này, bóng dáng biến mất.
Thôn cô mỹ phụ kia tuy hắn không giết nhưng khi lục soát ký ức cũng bị hắn hủy đi hết thảy trí nhớ có liên quan đến những bí mật của Vương Lâm, lại âm thầm bố trí cấm chế. Nếu Thôn cô mỹ phụ này vẫn cứ gây phiền phức cho hắn thì hắn dẫn phát cấm chế khiến tâm thần nàng sụp đổ.
Tầng thứ tám Tiên phủ, khoảnh khắc khi Vương Lâm tiến vào, hắn lập tức nghe được từng trận âm thanh ầm ầm truyền đến, cũng có vô số nguyên lực dao động điên cuồng truyền ra!
Tầng thứ tám này là một mảnh tối đen, toàn bộ đều bị vây bên trong màn sương đen, thần thức không thể tản ra, càng nhìn không ra chút manh mối nào. Nhưng từng trận âm thanh ầm ầm cũng ngày càng dồn dập, mơ hồ còn có âm thanh rống giận quanh quẩn.
Nghe thanh âm này dường như là của Lăng Thiên Hầu.
Hai mắt Vương Lâm ngưng trọng, yên lặng lắng nghe hồi lâu liền lập tức lui lại. Nhưng ngay khi thân mình hắn lui về phía sau, màn sương đen phía trước đột nhiên quay cuồng, cũng chính là Lăng Thiên Hầu đột nhiên lao ra. Lúc này đây, Lăng Thiên Hầu lao ra, bộ dáng cực kỳ chật vật, trong sắc mặt tái nhợt đã hiện lên vẻ hoảng sợ. Trước ngực hắn lại có một chưởng ấn màu đen. Chưởng ấn này phá nát quần áo, trực tiếp in sâu trên da. Theo hắn lao tới, màn sương đen dày đặc đều hướng về chưởng ấn kia lao tới.
Phía sau hắn, từ bên trong màn sương đen có một đạo ma ảnh không ngừng đuổi theo, cuốn động màn sương đen hóa thành một ma đầu thật lớn, hướng về Lăng Thiên Hầu đang bỏ chạy phía trước cắn một ngụm.
Vẻ hoảng sợ trong mắt Lăng Thiên Hầu càng thêm đậm nhưng cũng cắn răng xoay ngoắt người lại, phun ra một cỗ nguyên thần khí, lại cách không điểm về phía trước. Lập tức trước người hắn xuất hiện một cái khe, từ bên trong đó một đạo hồng quang lóe ra. Con Kỳ Lân thú của Lăng Thiên Hầu nháy mắt lao ra, gầm nhẹ một tiếng xông về phía ma đầu kia.
Toàn thân con Kỳ Lân này đồng dạng bị thương, cũng có rất nhiều máu tươi chảy ra. Ánh mắt Lăng Thiên Hầu lộ ra vẻ đau lòng những vào thời khắc nguy hiểm này cũng không kịp nghĩ ngợi nhiều, thấp giọng quát:
- Huyết thị!
Trong khi hét lên, tay phải hắn vỗ lên mi tâm, lập tức hai thanh nguyên thần kiếm còn sót lại lập tức bay ra, không nhằm về phía ma đầu mà lao thẳng về phía con Kỳ Lân!