Thần sắc của Vương Lâm thủy chung vẫn lạnh như băng, nháy mắt đã vượt qua khoảng cách mười trượng, tiến đến bên ngoài bọt khí chứa hai nữ tử này. Hắn lạnh lùng nhìn nàng và Thôn cô mỹ phụ đang hôn mê kia!
Ánh mắt của phấn y nữ tử lộ ra vẻ hoảng sợ, dấu vết bông tuyết ở trên mi tâm không ngừng lóe lên. Nội tâm nàng lúc này đã cực kỳ căng thẳng, trong sự yên lặng quỷ dị trong dung nham này, hết thảy hành vi của đối phương, nàng đều không có thực lực mà ngăn cản. Diu nhất để nàng dựa vào chính là dấu ấn bông tuyết trên mi tâm kia. Đây là pháp bảo phòng thân mà Đại sư tỷ đã cấp cho nàng để phòng thân.
- Ngươi là Côn Hư Thanh nữ!?
Vương Lâm nhìn chằm chằm vào phấn y nữ tử, bình tĩnh truyền ra thần niệm. Thần niệm này dung hợp vào dung nham, hóa thành sóng gợn quanh quẩn, không ngờ khiến cho bọt khí ngoài thân thể nàng dao động kịch liệt, phảng phất như bất cứ lúc nào cũng có thể sụp đổ.
Sắc mặt của phấn y nữ tử lập tức tái nhợt, cắn môi lắc lắc đầu nói:
- Ta không phải là Côn Hư Thánh nữ, đó là Đại sư tỷ của ta.
- Ngươi và nàng có quan hệ như thế nào?
Vương Lâm chỉ về phía Thôn cô mỹ phụ hỏi.
- Nàng là trưởng bối của Côn Hư chi cảnh.
Phấn y nữ tử không dám không trả lời. Lúc này Vương Lâm chỉ cần đùa giỡn, đâm phá bọt khí này thì dù nàng có pháp bảo hộ thân, có thể kháng cự lại dung nham nơi này. Nhưng Thôn cô mỹ phụ lập tức sẽ bị dung nham vây ngập, khiến cho trong hỏa độc trong thân thể lại càng thêm nghiêm trọng, thậm chí có thể vì thế mà hình thần câu diệt!
- Hư Không Tử có đắc tội ngươi nhưng chúng ta không có! Ngươi… Không đợi phấn y nữ tử nói xong, đồng tử trong hai mắt nàng lập tức co rút lại, vội vàng lui về sau vài bước, bông tuyết trên mi tâm lập tức biến ảo, lóe ra trước người nàng.
Chỉ thấy khi nàng đang nói chuyện, Vương Lâm đã tiến một bước xuyên thấu bọt khí, đứng đối diện với phấn y nữ tử.
- Thu hồi pháp bảo của ngươi lại.
Tiến vào trong bọt khí, Vương Lâm ngồi xổm xuống, ánh mắt dừng trên người Thôn cô mỹ phụ đã hôn mê, ánh mắt lộ ra quang mang kỳ dị. Về phần phấn y nữ tử, Vương Lâm căn bản là không coi vào mắt, dù nàng có pháp bảo bông tuyết kia nhưng Vương Lâm vẫn không coi vào đâu.
- Ngươi muốn làm gì?!
Trái tim nữ tử đột nhiên đập nhanh lên, nhìn thấy tay phải Vương Lâm đặt lên mi tâm Thôn co mỹ phụ thì lập tức thốt lên.
Những ngay khi nàng định ra tay, Vương Lâm vẫn chưa quay lại mà tay trái tùy ý chỉ ra phía sau.
- Ồn ào!
Định Thân thuật bỗng nhiên được hắn thi triển ra. Thân mình của phấn y nữ tử đột nhiên ngẩn ra. Thân thể nàng tuy bị định trụ nhưng bông tuyết trước người nàng cũng hóa thành vô số, vờn quanh bốn phía thân mình, phòng thủ nghiêm mật.
Vương Lâm không để ý tới phấn y nữ tử nữa mà tay phải điểm lên mi tâm Thôn cô mỹ phụ, thừa dịp thân thể đối phương đang bị hỏa độc hoảnh hành, nguyên thần cực kỳ suy yếu, thần trí hôn mê thì thần thức bỗng nhiên theo ngón tay tiến vào trong thân thể nàng, quét ngang tâm thần nàng!