Trong khi đang đi tới, Hư Không Tử quay ngoắt người, tay phải bấm quyết, đang muốn thi triển thần thông thì vào lúc này, đôi môi của Thiên Vận Tử khẽ nhúc nhích, lập tức thần thông mà Hư Không Tử đang sắp thi triển bỗng nhiên dừng lại, coi như bị một lực lượng vô hình đem nó cắt đứt!
Nháy mắt sắc mặt của Hư Không Tử đại biến. Ngay tại chốc lát này, Chu Dật biến thành kiếm quang xé gió xuyên qua hỏa diễm, bay thẳng về phía Hư Không Tử. Tốc độ này quá nhanh, lóe lên đã tới trước ngực hắn.
Một tiếng nổ ầm vang lên ở bên trong đại điện. Hư Không Tử phun ra một ngụm máu tươi, cả người lùi lại mấy bước. Sau khi dừng trên mặt đất, lập tức chỗ hắn đặt chân chợt truyền ra tiếng răng rắc, lập tức sụp đổ hóa thành những mảnh vụn.
Kiếm quang kia tiêu tan, lần nữa hóa thành bộ dáng của Chu Dật. Sắc mặt của Chu Dật tái nhợt, toàn thân gần như trong suốt. Đại lượng linh khí từ trong cơ thể tiêu tan, thân thể dường như bất cứ lúc nào cũng có thể tan biến thành hư vô. Hiển nhiên một kích khiến Hư Không Tử bị thương này cũng khiến Chu Dật hao tổn rất lớn!
Trong lui về phía sau đến bên cạnh hai người Vương Nguy và Hồ Quyên, Chu Dật truyền âm cho Vương Lâm nói:
- Vương Lâm, một kiếm kia ta không giết được hắn nhưng dẫn phát thương thế trước đây của hắn khiến hắn càng thêm trọng thương!
Nói xong Chu Dật khoanh chân ngồi xuống bên cạnh, nhanh chóng hồi phục linh lực, lại không biết từ chỗ nào hắn xuất ra đan dược nuốt vào. Đan dược này chuyên dành cho linh thể, cũng chưa thành viên mà là một túi tròn có linh khí lưu động bao quanh!
Sắc mặt của Hư Không Tử không còn chút huyết sắc nào. Thương thế trong cơ thể vốn rất nghiêm trọng, một đường đi tới luôn phải áp chế nó khiến không biến chuyển tồi tệ hơn nhưng dưới một kích của Chu Dật thì khiến thương thế bùng nổ, tu vi lại rơi xuống. Tuy còn chưa tới Toái Niết sơ kỳ nhưng nếu cứ tiếp tục thế này thì cũng không bao lâu nữa!
Lúc này đây, kẻ có tu vi cao thâm như hắn không ngờ lần đầu tiên cảm nhận được sự rét lạnh, trở nên run rẩy. Hư Không Tử lại lùi thêm vài bươc, tay phải bấm quyết liên tiếp điểm lên người người mới miễn cưỡng áp chế được thương thế. Chẳng qua một phen hành động nãy cũng khiến hắn lập tức lần nữa phun ra máu tươi! Mang theo vẻ dữ tợn tàn khốc, hắn không nhìn về phía Vương Lâm và Chu Dật mà nhìn chằm chằm thẳng vào Thiên Vận Tử.
Thần sắc của Thiên Vận Tử vẫn như thường, đối với ánh mắt của Hư Không Tử cũng coi như không, bình thản nói:
- Hư Không Tử đạo hữu, như ngươi hiện tại thì mới khiến lão phu có gan mà tương trợ!
Nói xong Thiên Vận Tử nhìn về phía Vương Nguy và Hồ Quyên, ôm quyền cười nói:
- Mong rằng Vân Tiên đạo lữ bán cho lão phu một cái nhân tình! Hôm nay tất cả tư thù ân oán hãy coi như vỏ qua, vẫn là sớm tiến vào tầng tiếp theo thì hơn. Có được không?
Thần sắc của Lăng Thiên Hầu âm trầm. Mới vừa rồi Thiên Vận Tử âm thầm ra tay, hắn sao lại không nhìn ra được. Lúc này đây hắn đứng bên cạnh Hư Không Tử, ánh mắt lạnh như băng nhìn về phía đám người Vương Lâm!
Còn có lão già mang hồ lô kia cũng trầm ngâm, lạnh lùng nhìn mọi người! Nhưng vị trí hắn đứng cũng đã biểu lộ rằng hắn đứng về phía Thiên Vận Tử và Hư Không Tử!
Cùng lúc đó, ngồi ở xa xa một chữ cũng không nói, phấn y nữ tử Côn Hư Thánh nữ đứng lên, nhẹ nhàng đi tới bên cạnh Hư Không Tử, mỹ mâu đảo qua, cuối cùng dừng lại trên người Vương Lâm, hạ giọng nói:
- Vương đạo hữu, việc này tạm hoãn lại đi. Đợi các ngươi rời khỏi nơi này, việc giữa các ngươi Côn Hư chi cảnh ta sẽ không tham dự vào!
Ngoại trừ người áo đen kia thì gần như đám người đã rõ ràng phân thành hai bên. Ánh mắt Vương Lâm chợt lóe lên, hướng về phía Vương Nguy ôm quyền nói:
- Việc này không liên quan tới tại hạ, hết thảy mời tiền bối định đoạt!
Vương Nguy đối với việc vừa rồi Vương Lâm ra tay trước tuy có chút không hài lòng nhưng lúc này thấy Vương Lâm rất biết chừng mực thì gật gật đầu, ánh mắt dừng trên đám người Thiên Vận Tử, bình tĩnh nói:
- Được, hết thảy tư thù ân oán hãy tạm không đề cập đến! Ba tầng sau cùng này nơi nào cũng chứa đầy nguy hiểm, các vị đạo hữu hãy đừng lưu thủ. Lát nữa truyền tống tiến vào, sẽ gặp nhau ở trung tâm tầng thứ bảy!
Chờ cho Vương Nguy nói xong, đám người Thiên Vận Tử mỉm cười gật đầu. Hồ Quyên đứng dậy đi tới hòn đá trước mặt nàng. Nàng đặt tay lên, nhẹ nhàng nhấn xuống một cái. Hòn đá này lập tức phát ra quang mang lóng lánh, mặt đất truyền ra từng trận âm thanh ầm ầm, phảng phất như bị lay động cho chấn động vậy.
Trong thời gian ngắn, mặt đất của đại điện này bỗng xuất hiện một cái khe rất lớn, lộ ra bên dưới như một tinh không rực rỡ. Mọi người nơi này lập tức nhảy vào bên trong, lần lượt tiêu biến.
Còn Chu Dật thì được Vương Nguy mang theo, bước về phía trước, tiến vào trong truyền tống trận trong tinh không.
Tầng thứ bảy của Tiên phủ này hoàn toàn khác sáu tầng trước. Nơi này không có kiến trúc lầu các mà là một mảnh tràn ngập biển lửa, như tự thành một thế giới riêng!
Bên trong không gian không lớn này, chính giữa là một ngọn núi lửa đang phun trào. Đại lượng sương đen tràn ngập khắp bốn phía, còn có âm thanh ầm ầm không ngừng vang lên. Thỉnh thoảng lại có một ngọn lửa nồng đậm từ trong ngọn núi lửa phun ra, từ không trung rơi xuống như mưa!
Mặt đất cũng như da nứt nẻ, bị phân cách thành vô số mảnh nhỏ, phiêu phù bên trên phiến nham tương. Từng trận hắc khí thỏnh thoảng lại theo nham tương bốc lên, phát ra nhiệt độ cực cao.
Mọi người bị truyền tống tới nơi này liền lập tức tự phân khai, dừng ở những vị trí khác nhau. Thân mình Vương Lâm lóe ra, xuất hiện ở nơi này! Nháy mắt khi nhìn rõ xung quanh, chân mày hắn lập tức nhíu lại.
- Không đúng!