- Tu Chân Liên Minh?
Vương Nguy lãnh đạm nhìn Hư Không Tử, lắc đầu nói:
- Thân phận rất cao!
Hồ Quyên cười khẽ, tùy ý liếc nhìn Hư Không Tử một cái. Đối với Tu Chân Liên Minh, hai vợ chồng nàng thật sự chưa bao giờ để vào mắt! Không phải là do tu vi của Trọng Huyền Tử không cao, cũng không phải thực lực của Tu Chân Liên Minh yếu kém mà là ở thân phận của hai người bọn hắn đều là đáng để kiêu ngạo. Nhất là Vương Nguy, tính cách bất khuất thì dù là Tiên giới năm đó đều được người người biết đến.
Chẳng qua hiện tại, biến cố đã trải qua vô số năm, tính cách của Vương Nguy cũng áp chế thật sâu, không dễ dàng hiển lộ ra. Nhưng tính cách bá đạo cũng không phải năm tháng có thể ma diệt!
Hai người Vương Nguy và Hồ Quyên là đệ tử của đệ nhất cường giả Tiên Đế Thanh Lâm! Dù là khi còn Tiên giới, uy danh hai người cũng đã rất hiển hách. Khi hai người bọn họ thành danh thì Tu Chân Liên Minh cũng chưa xuất hiện, chẳng qua chỉ là một đám luyện khí sĩ của Hạ giới mà thôi!
Thậm chí Cổ Yêu Bối La cũng nhếch miệng cười, trong mắt lộ ra vẻ trào phúng. Bản thân hắn là Cổ Yêu, đối với tổ chức mới quật khởi Tu Chân Liên Minh tự nhiên cũng có chút mỉa mai. Khi hắn thành danh ở giới ngoại thì giới nội này vẫn là thiên hạ của Tiên giới!
Hơn nữa, dù nói vô số năm qua hắn bị vây khốn tại Yêu Linh chi địa nhưng thông qua rất nhiều tu sĩ đi đến nơi này, hắn cũng ít nhiều biết đến những sự tình có liên quan đến Tu Chân Liên Minh, thậm chí so với hiểu biết của nhiều người thì còn tỉ mỉ hơn.
- Trọng Huyền Tử sư huynh ngươi cũng là hạng người kiêu hùng. Nghe nói người này khi Tiên giới còn chưa sụp đổ thì là người nổi bật nhất bên trong đám luyện khí sĩ của Hạ giới! Thừa dịp Tiên giới gặp phải đại kiếp nạn, toàn bộ hủy diệt thì hắn là nhóm đầu tiên liều chết nhảy vào Tiên giới, cùng cướp đoạt với rât Tứ Thánh Tông Thanh Long và rất nhiều luyện khí sĩ nổi danh năm đó. Cuối cùng không biết hắn sử dụng phương pháp gì mà đạt được tuyệt đại bộ phận truyền thừa của Tiên giới! Lúc đó mới có Tu Chân Liên Minh! Người như hắn, Bối La ta cũng rất bội phục! Chỉ là ngươi… Bối La lắc lắc đầu, vẻ trào phúng trong mắt càng đậm!
Sắc mặt của Hư Không Tử âm trầm, ba người trước mắt này khiến đáy lòng hắn rất phẫn nộ nhưng vẫn mạnh mẽ đè nén xuống, chỉ về Vương Lâm mở miệng nói:
- Ta cùng với tên tiểu bối này có tư thù, hôm nay các vị đạo hữu nếu ra mặt thì việc này tạm thời bỏ qua. Lão phu hữa sẽ không gây phiền toái gì có hắn ở trong động phủ này! Lúc này đây, các vị đạo hữu cũng là vì cùng nhau tiến vào tầng tiếp theo, cần gì bởi vậy mà tổn thương hòa khí. Nếu vì vậy mà có ảnh hưởng tới việc đi tới thì quả thực không đáng giá!
Hàng trăm ý niệm lóe lên trong đầu Hư Không Tử, hắn vội vã nói nhanh! Những lời này của hắn ẩn chứa tâm kế. Đầu tiên là nhún nhường, hứa không lôi thôi với Vương Lâm ở trong này, lại còn lấy đại cục làm trọng, không đáng tạo ra một hồi chém giết!