Nháy mắt khi tiếng cười lạnh bén nhọn này vang lên, Vương Lâm nhìn về phía xa. Một người giống như đang đạp trên hư không nhanh chóng lao về phía nơi này.
- Bối La!
Ánh mắt Vương Lâm chợt lóe lên.
- Đệ tử của Thanh Lâm được lắm, không ngờ dùng cấm chế đem bản yêu vây khốn!
Sau mấy bước Bối La đã tới gần, liếc mắt cái đã thấy Vương Lâm ở trong đám người này, thần sắc lộ ra vẻ kinh ngạc.
- Không ngờ ngươi cũng có thể đi đến nơi này!
Hai mắt Bối La bắn ra quang mang cổ quái. Hàn mang trong mắt Vương Nguy lóe lên, hừ lạnh một tiếng bước tới, tay phải bấm quyết chỉ về phía trước, lập tức có một màn mưa bỗng nhiên biến ảo ra, lao thẳng về phía Bối La.
Thân mình Hồ Quyên lại bước vào cấm chế bên cạnh, làm rách đầu ngón tay, nhanh chóng dùng máu vẽ ra một phù văn cổ quái ở trong hư không. Một loạt phù văn này vừa xuất hiện liền lập tức tản mát ra từng trận u quang.
Đúng lúc này, hết thảy cấm chế trong tầng thứ sáu Tiên phủ này giống như sống lại, không ngờ toàn bộ đồng thời bắt đầu lóe lên. Dường như tất cả đều tản mát ra u quang, từ mọi phương hướng nhanh chóng bay lên, lao thẳng về phía Bối La đang bước tới giữa không trung.
Một màn u quang từ trong toàn bộ cấm chế lóe ra đầy trời, theo cái chỉ tay của Hồ Quyên nhất tề ngưng tụ lại.
Hai tay của Cổ Yêu Bối La đẩy mạnh về phía trước, một cỗ yêu khí xông thiên từ trong cơ thể gào thét lao ra, hình thành một cơn lốc xoáy.
- Bản yêu không muốn đánh đấu với hai người các ngươi. Hai người các ngươi không phải là muốn cứu Thanh Lâm sao? Bản yêu lại đang muốn tìm tên Cổ Ma Tháp Già kia. Tuy nói chúng ta bất đồng nhưng cũng có thể hợp tác được. Sợ là với lực lượng của hai người các ngươi thì không thể mở ra phong ấn của Cổ Ma Tháp Già được. Nếu là có thêm bản yêu thì cơ hội thành công sẽ lớn hơn!
Bối La ở bên trong lốc xoáy, mặc cho lốc xoáy gào thét bên ngoài thân thể, thanh âm hắn truyền ra giống như vặn vẹo, dừng trong tai dường như có thể khiến cho thân thể người nghe chấn động!
Vương Lâm vốn đang bị thương, lúc này sắc mặt tái nhợt. Hắn không chút do dự lập tức xuất ra mấy viên đan dược ăn vào, không kịp thúc giục. Hắn nhìn chằm chằm vào không trung, nguyên lực trong cơ thể vận chuyển.
- Đề nghị của bản yêu như thế nào? Nếu chúng ta tiếp tục đấu đá thì các ngươi không thể cứu Tiên Đế ra được, bản yêu cũng không giết được Cổ Ma Tháp Già, cuối cùng chỉ có lợi cho hắn mà thôi!
Thanh âm Bối La tạo ra cảm giác đầy yêu dị. Trên thực tế Bối La làm thế là vì rất kiêng kỵ sự phối hợp của Vương Nguy và Hồ Quyên. Hơn nữa toàn bộ cấm chế nơi này đều do Hồ Quyên không chế. Trước đó, Bối La ly khai Táng Thiên Trì, ở trong tầng thứ tư của Tiên phủ đã gặp Vân Tiên đạo lữ.
Hai bên đã trải qua một trường ác đấu, cuối cùng không ai giết được ai. Nhưng vì có sự tồn tại của Hồ Quyên nên khiến cho Bối La bị cấm chế vây khốn mất mấy tháng!
Lần này hắn tiến đến, không phải là đánh nhau tiếp mà là để hợp tác.
Ánh mắt Hồ Quyên chợt lóe lên, nhìn về phía Vương Nguy. Vương Nguy nhìn chằm chằm Bối La một lúc lâu rồi hàn quang trong mắt dần tiêu tan, tay phải vung lên, lập tức màn nước biến mất. Hắn bình đạm nói: