- Vương Lâm tham kiến tiền bối! Tại hạ đã không quên hứa hẹ năm đó, dù là trả giá đại giới Vương mỗ cũng nhất định phải mang thi thể Thanh Sương tới!
Gặp lại Chu Dật, đáy lòng Vương Lâm rất xúc động. Chu Dật là một trong số rất ít ân nhân trong đời hắn. Mặc kệ tu vi Vương Lâm giờ đã đạt tới mức độ nào thì đối với ân nhân, hắn luôn cực kỳ cung kính.
Chu Dật nhìn Vương Lâm, thần sắc lộ ra vẻ vui mừng, lắc đầu nói:
- Ta và ngươi không cần xưng hô hai tiếng tiền bối. Nếu không chê thì chỉ cần gọi ta một tiếng Chu đại ca là được.
Nói tới đây, ánh mắt của Chu Dật đột nhiên ngưng trọng, cẩn thận nhìn Vương Lâm thật kỹ.
- Ai, thương thế của ngươi nặng thế này sao!? Nguyên thần ngươi ảm đạm mơ hồ, lại vì khôi phục quá chậm nên ẩn hoạn rất sâu!
Trong khi nói, thần sắc của Chu Dật lộ ra vẻ hàn lãnh.
Vương Lâm cười khổ, liền đem sự từng trước đó liên quang đến Hư Không Tử đơn giản nói qua một chút. Hắn cũng chưa nói đến bản nguyên, chỉ nói đến Chu Tước giác tỉnh. Cũng không phải là Vương Lâm không tín nhiệm Chu Dật mà sự tình liên quan đến bản nguyên quá mức trọng yếu.
- Hư Không Tử!
Hai mắt của Chu Dật hiện lên hàn quang, nhìn về phía Vương Lâm, ánh mắt lộ ra vẻ thân thiết. "Nếu không vì đưa Thanh Sương đến cho ta, hắn cũng sẽ không nguy hiểm như thế! Hư Không Tử, người này ta nhớ kỹ!" Chu Dật gật gật đầu, cũng không hỏi việc này nữa nhưng cũng khắc ghi cái tên Hư Không Tử trong lòng. Đả thương Vương Lâm đang đưa Thanh Sương đến vì mình chẳng khác nào động vào "vảy ngược" của hắn. Nếu là có cơ hội, với tính cách của Chu Dật, nhất định sẽ khiến Hư Không Tử trả giá thảm thống!
- Ngươi tới đây nhất định là vì đan dược nơi này đi! Nơi này đan dược tuy nhiều nhưng năm đó sớm đã bị Vân Tiên đạo lữ lấy đi tuyệt đại bộ phận. Một ít còn lại cũng chỉ có tác dụng đối với linh thể. Vì phương thức cất chứa loại đan dược này rất phức tạp, hai người Vân Tiên đạo lữ năm đó mới không lấy đi!
Chu Dật nói xong, lập tức lại hơi chuyển giọng nói:
- Tuy nhiên ngươi cũng đừng ngại, đan dược chữa thương cho ngươi ta sẽ nghĩ biện pháp thu thập!
Chu Dật nói xong liền nhoáng lên một cái, hóa thành một đạo kiếm quang, trực tiếp xuyên qua cấm chế bên ngoài đan phòng. Ở giữa không trung hóa thành hư ảnh, hướng về phía trước ôm quyền bình tĩnh nói:
- Hai vị tiền bối Vân Tiên đạo lữ, người này là bạn cũ của Chu mỗ, có thể xuất hiện tặng chút đan dược được không?!
Một tiếng cười khẽ từ phương xa truyền đến, chỉ thấy hai hao đạo tử quang từ bên trong cấm chế lóe lên. Hai người Vương Nguy và Hồ Quyên đi ra. Mỗi bước của hai người không dài nhưng quỷ dị là chỉ bước ra ba bước đã đi tới bên ngoài đan phòng.
Tay phải Vương Nguy vung lên, cấm chế bên ngoài đan phòng lập tức biến mất, coi như chưa từng xuất hiện vậy. Nhìn thấy cảnh tượng này, đồng tử trong hai mắt Vương Lâm co rụt lại.
- Trước đó Vương mỗ đã đoán Vương tiểu huynh đệ và Kiếm linh có chút quan hệ, quả nhiên là đúng!
Vương Nguy cười cười, tay phải chụp một cái vào hư không. Lâp tức phía trước liền có một cái khe bỗng nhiên xuất hiện trong hư không. Sáu cái bình ngọc màu tím lập tức bay ra, bay tới trên lòng bàn tay của Vương Nguy.