Trong động phủ của Tiên Đế, lúc Tiên Trì sụp đổ, mọi người đều bị lực xung kích kia tấn công, phân tán rơi xuống những chỗ khác nhau, kích hoạt cấm chế thân ảnh biến mất.
Lúc này, ở một nơi khi cấm chế bị kích hoạt đưa tới, nơi này là toàn bộ là một vùng cây cối rậm rạp, những cây đại thụ mấy người mới ôm xuể có ở khắp nơi, liếc mắt nhìn, bầu trời bị những tán lá cây vô tận che phủ, chỉ nhìn thấy một ít những vệt ánh sáng mặt trời xuyên qua kẽ lá chiếu xuống, nhìn giống như những cột ánh sáng.
Trên mặt đất đầy lá cây mục nát, giẫm chân xuống có thể bị lún rất sâu. Mùi mục nát kia dung hợp với một vài bộ xương mãnh thú bị thối rữa, nếu ngửi vào một hơi ngay lập tức sẽ có cảm giác buồn nôn.
Càng vào sâu trong rừng cây, lá cây càng dày đặc, ánh mặt trời hiển nhiên lại càng thưa thớt, dường như không thể xuyên thấu chiếu xuống mặt đất. Vì thế nơi đây trận ẩm ướt âm u bao phủ bốn phía.
Lúc này, ở sâu bên trong rừng cây, trong đám lá cây mục nát trên mặt đất, có một người đang khoanh chân ngồi.
Người này thân thể như một ngọn tháp, nửa người màu đỏ, phía trên mi tâm có một ký hiệu đỏ như máu thi thoảng lại lóe ra. Bên ngoài thân thể hắn có rất nhiều thi thể của mãnh thú, trên những thi thể này vẫn còn có máu tươi lưu lại, khiến cho nơi này tràn đầy mùi máu tanh.
Điều quỷ dị chính là những mãnh thú ở xung quanh nam tử này, chỗ da lông trên mi tâm gần như toàn bộ đều bị lột ra, lộ ra máu thịt chảy đầm đìa.
Những miếng da trên mi tâm bị lột ra đó lúc này đang được đặt trên hai chân của nam tử này, tản mát ra u quang nồng đậm.
Cũng không biết trải qua bao lâu, nam tử này chậm rãi mở hai mắt, lập tức có hai đạo ánh mắt xuyên thấu ra. Nam tử này thần sắc bình tĩnh, nhìn ra xa, một lúc lâu sau thì thào tự nói.
- Thánh phù lực của tổ tiên, tuy ta chưa hấp thụ được toàn bộ, nhưng Khô Phù Thuật này cũng đã hiểu ra rất nhiều… chỉ là trong trí nhớ của ta, hình ảnh của chủ nhân lúc trước làm thế nào cũng không thể nhớ được… … Nam tử trầm ngâm, thầm than một tiếng, lại nhắm hai mắt lại.
Vương Lâm ở sâu bên trong biển khơi, ánh sáng mặt trời từ trên thanh đại kiếm thu hồi, hắn chỉ ra một cái, lập tức thanh đại kiếm kia quay trở về trong tay, gỡ Khô Phù bên trên xuống, để vào trong túi trữ vật.
- Có Khô Phù này, nếu gặp nguy hiểm, ta lại có thêm một phương pháp bảo mệnh. Khô Phù này quả thật là huyền diệu, sau khi rời khỏi vùng đất Yêu Linh, nhất định phải thừa dịp chế tạo một ít. Nhưng theo ghi chép bên trong đạo thanh khí kia, chất liệu để chế tạo Khô Phù tốt nhất là da trên mi tâm của mãnh thú.
Càng là mãnh thú hung ác, da trên mi tâm lại càng thích hợp, thậm chí ngay cả uy lực của Khô Phù cũng có quan hệ rất lớn đến chất liệu này. Lúc lấy da cũng phải thi triển một vài thuật thần thông, đem hồn phách và tinh huyết của mãnh thú đọng lại ở mi tâm, sau đó mới lấy da… … Vương Lâm trong lúc trầm ngâm hít sâu, lại vỗ túi trữ vật, một đạo ánh sáng màu vàng từ bên trong lóe ra, tinh thể màu vàng kia xuất hiện trong lòng bàn tay hắn.