Sóng biển trên mặt biển xanh thẳm cuồn cuộn dâng lên. Những con sóng tầng tầng lớp lớp dung hợp với nhau hóa thành một bức tường sóng cao. Từ xa nhìn lại, dường như như trên mặt biển lúc này có một dải màu lam hướng về chỗ Vương Lâm tràn tới.
Cơn sóng kia chưa tới gần, tiếng sóng ầm ầm đã rít gào truyền đến, có thể khiến cho người nghe trong tai xuất hiện những tiếng ù ù, hơn nữa đứng trước cơn sóng có thể so sánh với thiên uy này, bản thân cũng cảm thấy mình vô cùng nhỏ bé.
Ánh mắt Vương Lâm ngưng trọng, nhìn chằm chằm cơn sóng phía trước, hai chân đang đứng trên mặt biển lập tức lui về phía sau. Thân ảnh hắn như mây trôi nước chảy, trong lúc lui về phía sau trong lòng thầm nói:
- Chỗ ta rơi xuống chỉ là một khóm hoa nhỏ, cho dù kích hoạt cấm chế cũng không thể xuất hiện bên trong biển rộng như vậy… … Hai mắt Vương Lâm lóe lên, cơn sóng vô biên vô hạn trước mặt mang theo tiếng gào thét tốc độ nhanh hơn, gần như trong nháy mắt đã tiến tới, quét ngang về phía Vương Lâm.
- Lực xung kích lúc Táng Tiên Trì sụp đổ vừa rồi đã làm cho thân thể bị thương, thậm chí nguyên thần cũng đã bị chấn động, lúc này cần mau chóng trị thương. Vùng biển lớn này rất quỷ dị, nếu là một phần cấm chế, chắc chắn sẽ có những biến hóa vô tận tiếp theo… … Theo cơn sóng không ngừng đến gần, hơi nước nồng đậm tràn ngập, từ xa nhìn lại như thể có một đám sương mù tản ra, tầm mắt nhìn xuyên vào cơn sóng lập tức như bị phá vỡ thành từng mảnh.
Sóng biển rít gào, trong lúc tiến đến không ngừng cuộn lên ngợp trời, càng cuốn càng cao, ngay khi tới gần Vương Lâm, hướng về Vương Lâm hung hăng đánh xuống.
Ngay trong khoảng khắc này, trong mắt Vương Lâm lóe lên tinh quang, hai chân khẽ đạp, cả người lập tức liền dung nhập vào trong nước biển, giống như thiên cân trụy chìm xuống phía dưới.
Ngay khi thân mình hắn biến mất, sóng biển đánh xuống mặt biển phía trên. Lập tức có một chấn động vô hình truyền đi trong nước, bốn phía lại nổi lên rất nhiều những cơn sóng lớn, bức tường sóng kia lại quét ngang qua.
Thân mình Vương Lâm không ngừng chìm xuống, né qua từng cơn chấn động trong nước, không để ý tới cơn sóng dữ dội trên mặt biển nữa, mà hướng về đáy biển lóe lên đi xuống.
Trong khi đi, Vương Lâm dần dần nhăn mày lại.
- Đây không phải là biển thật sự, suốt dọc đường đi, không ngờ không hề nhìn thấy một sinh linh nào tồn tại… Hơn nữa, quan trọng nhất là… … Vương Lâm dừng lại, tay phải bấm quyết chỉ về phía trước, lập tức liền có một cơn lốc xoáy xuất hiện ở phía trước. Cơn lốc xoáy này lúc đầu không lớn, nhưng sau khi xuất hiện không đến mấy hơi thở, liền lập tức kéo dài ra, hướng về bốn phía khuếch tán, trong nháy mắt liền hóa thành mười trượng, đẩy nước biển ra bốn phía, lộ ra một vùng không có nước rộng mười trượng, từ xa nhìn lại giống như là một đám bọt khí rất lớn.
Vương Lâm đang ở trong đám bọt khí này, tay phải nhẹ nhàng chụp về phía trước. Lập tức ở phía trước rìa của đám bọt khí liền có một đám nước biển to bằng nắm tay dung nhập vào trong, trong khi đám bọt khí dao động, xuyên qua đám bọt khí bay về phía Vương Lâm, rơi vào trong tay phải của hắn.