- Lão phu đã chờ các người từ rất lâu… Lấy máu thịt của các ngươi hiến tế cho Cổ Ma, lấy hồn phách của các ngươi hóa thành hư vô, trở thành linh hồn của Cổ Ma, Tán Ma ta do Cổ Ma Tháp Già tách ra, tản ra ma niệm, mượn thánh khí của Phù Tộc, vùi lấp Tiên Trì!
Nụ cười của Tán Ma mặc áo giáp này tràn đầy sự quỷ dị, ngay khi thanh âm này vang lên, hắn nâng chân phải lên, hướng về hư không phía dưới hung hăng tung ra một cước! Dưới một cước của Tán Ma, lập tức liền có một tiếng nổ ầm vang bốn phía, mặt đất chỗ mọi người đứng giờ phút này dĩ nhiên hết thảy đều đã bị ngọn lửa thiêu cháy, trở thành một đống hoang tàn. Nhưng lúc này, trên mặt đất hoang tàn không ngờ trong phút chốc xuất hiện những vết nứt.
Những vết nứt này càng ngày càng nhiều, trong nháy mắt liền nối thành một đường, trong những tiếng đổ vỡ liên tiếp, mặt đất sụp đổ! Dường như một cước của Tán Ma kia đã đạp nát mặt đất này. Theo mặt đất kia sụp đổ, một lực hút rất lớn từ bên dưới điên cuồng truyền ra, dưới mặt đất kia không ngờ có một Càn Khôn! Đó là một cơn lốc xoáy rất lớn, cơn lốc xoáy này tràn ngập khắp cả mặt đất nơi đây, trong cơn lốc xoáy lại có từng trận tiếng gào thét thê lương truyền ra, giống như là Quỷ Vực!
- Các ngươi hãy đến đây. Nơi này năm đó là nơi chôn Thanh Lâm, vô số năm trước cũng đã được Tháp Già đại nhân chuẩn bị chính là để chờ các ngươi! Lão phu ở bên dưới chờ các ngươi!
Mặt đất sụp đổ, lực hút vô biên giống như một cái miệng lớn, điên cuồng nuốt lấy hết thảy mọi thứ tồn tại ở nơi này! Tán Ma kia là người đầu tiên bị cơn lốc xoáy cuốn vào bên trong, tiếng cười của hắn càng lúc càng xa, cuối cùng hoàn toàn biến mất.
Biến cố bất thình lình này khiến mọi người nơi đây gần như tuyệt đại bộ phận đều cảm thấy hoảng sợ. Ai cũng thật không ngờ sau khi đi ra khỏi thế giới trong bình lại gặp phải một nguy cơ khó có thể tưởng tượng như vậy! Bên trong lực hút đáng sợ kia, thân thể mọi người như bị một bàn tay to nắm chặt lấy, kéo về phía cơn lốc xoáy bên dưới! Trần Đạo Tam Tử ở gần nhất, lúc này dưới lực hút kia không ngờ không thể chống cự, trong tiếng kinh hô hóa thành một đạo tàn ảnh lập tức bị cuốn vào trong lốc xoáy.
Đầu to giãy giụa một chút, nhưng cũng bị hút vào.
Về phần bốn nữ đệ tử bên cạnh thôn nữ xinh đẹp kia, bọn họ tu vi yếu nhất, Vương Lâm lúc trước đã suy đoán, nơi nguy hiểm này tại sao thôn nữ xinh đẹp kia lại dẫn theo bốn người này đến.
Lúc này bốn người này ngoại trừ nữ tử áo hồng là Côn Hư Thánh Nữ, ba người còn lại toàn bộ sắc khuôn mặt biến sắc, hoàn toàn không có sức lực để giãy giụa, tất cả đều bị hút vào.
Trong đó có một nữ tử không ngờ ngay khi bị hút vào, bởi vì lực hút kia quá lớn, thân thể mềm mại ầm một tiếng vỡ tan, hóa thành một đám sương máu lớn.
Nguyên thần mang theo sự kinh hoảng từ bên trong đám sướng máu bay ra. Nhưng ngay lúc này, từ bên trong cơn lốc xoáy lập tức bay ra vô số những hồn phách thê lương, bay ngang qua vây quanh nguyên thần của nữ tử này, điên cuồng cắn nuốt.