Dường như ngọn lửa nguyên lực bao phủ lên trên nguyên thần của Vương Lâm. Nguyên thần Thái Cổ Lôi Long dưới sự khống chế của Vương Lâm lập tức bắt đầu hấp thụ. Trong khi hấp thụ, trên nguyên thần xuất hiện sự đau đớn kịch liệt.
Hết thảy những chuyện này, Vương Lâm đều cắn răng chịu đựng, hoàn toàn quên đi thời gian đang trôi qua.
Cũng không biết trôi qua bao lâu, dần dần sự đau đớn trên nguyên thần chậm rãi biến mất. Nguyên lực hóa thành ngọn lửa cũng chậm rãi dung hợp với nguyên thần, lại hình thành sự lưu chuyển.
Vương Lâm mệt mỏi mở hai mắt, giờ phút này biển lửa rộng ba trượng bên ngoài thân thể hắn ngay khi hắn mở mắt lập tức theo lỗ chân lông nhanh chóng co rút lại, trong nháy mắt dung nhập vào trong cơ thể.
Chẳng qua lúc này Vương Lâm chỉ cảm thấy thân thể nóng lên, biển lửa dung nhập vào trong cơ thể ngay lập tức dung hợp với nguyên lực đang vận chuyển, hóa thành một thể.
- Nguyên lực tăng nhiều hơn một chút… Phương pháp này tuy nguy hiểm, nhưng có thể làm được!
Vương Lâm tiếp tục hít sâu, lại nhắm hai mắt lại. Một nén nhang sau, hắn đứng lên, trên mặt vẫn còn vẻ mỏi mệt, một bước tiến ra ngoài tháp, đứng ở bên ngoài! Biển lửa bên ngoài như thủy triều, khói đen trên không trung cuồn cuộn dày đặc, ngay khi Vương Lâm xuất hiện, biển lửa lập tức vọt tới.
Lúc này đây, Vương Lâm ở lại lâu hơn một chút, tay phải theo hư không từ trong biển lửa kia rút ra một ngọn lửa to bằng nắm tay trẻ con, sau đó lập tức lui về trong tháp.
Không để ý tới ngọn lửa một lần nữa bao phủ lấy ngọn tháp đen, Vương Lâm khoanh chân ngồi ở vị trí lúc trước, nhìn chằm chằm ngọn lửa trên tay phải, một ngụm nuốt vào! Thời gian cứ như vậy chậm rãi trôi qua, Vương Lâm luôn luôn vì bổ sung nguyên lực trong cơ thể mà giãy giụa thống khổ, từng lần từng lần từ trong biển lửa lấy ra một phần, dung nhập vào nguyên lực trong cơ thể.
Lúc bắt đầu, ngọn lửa chỉ to bằng nắm tay trẻ con, nhưng cho tới lúc này, ngọn lửa đã bằng đầu người, được Vương Lâm lấy ra từ trong biển lửa, không hề nuốt vào mà đặt ở trước mặt hít vào thật sâu. Ngay lập tức toàn bộ ngọn lửa bị hấp thụ, không còn lại một chút nào.
Nếu có người nhìn thấy Vương Lâm, giờ phút này tuyệt đối rất khó nhận ra người trong ngọn tháp đen này chính là Vương Lâm! Lúc trước bị ma khí ăn mòn, hiển nhiên khuôn mặt Vương Lâm đã trở nên gầy yếu, lại trải qua khoảng thời gian hấp thụ thiên địa nguyên lực từ trong biển lửa này, lúc này làn da toàn thân Vương Lâm lộ ra từng mảng nứt nẻ chi chít, khiến cho Vương Lâm thoạt nhìn cực kỳ đáng sợ.
Tóc hắn lại vô cùng khô héo, không có một chút sáng bóng, suy nhất chỉ có hai mắt Vương Lâm, càng ngay càng sáng, nếu có người nhìn vào đó, lập tức như thể từ trong lòng hiện ra một ngọn lửa cực nóng, đột nhiên có cảm giác như bị thiêu đốt thành tro.
Tiếp theo đó, chỗ thật sự quỷ dị chính là mi tâm của Vương Lâm. Mấy ngày trước, sau khi Vương Lâm hấp thụ một lượng lửa nhất định, mi tâm không ngờ có biến hóa kinh người. Biến hóa này đến từ chính dấu ấn Chu Tước năm đó!