Vương Lâm hai chân bước trên mặt cát, sắc mặt càng thêm âm trầm. Mơ hồ có một cỗ khí đen lưu động ở trên mặt hắn, chỉ có điều trong mắt Vương Lâm lại một mảnh trong suốt.
- Không biết nơi Tư Đồ Nam thế nào rồi… Tư Đồ Nam tu luyện gần như ma đạo. Nếu hắn cũng ở trong trường hợp này… Vương Lâm trầm ngâm, tay phải nâng lên sờ trên mặt một cái. Lập tức liền có một làn khí đen từ trên mặt hắn bay ra, dung nhập vào trên tay phải hắn.
Nhìn làn khói đen trong tay, Vương Lâm từ nó cảm nhận được một tia khí của Tán Ma năm xưa.
- Ma khí… Ánh mắt Vương Lâm chợt lóe, tay phải hung hăng bóp chặt.
Lập tức đoàn khí màu đen tan rã, hóa thành vô số tản ra bốn phía, trong nháy mắt liền tràn ngập trong phạm vi trăm trượng, dần dần tiêu tan. Bước chân Vương Lâm bỗng ngừng lại, một lúc sau, hắn nhìn chằm chằm vào đoàn khí đen đang tiêu tan ngoài trăm trượng, con mắt dần dần linh động.
- Có lẽ là như vậy… Vương Lâm trầm ngâm một lát, tiếp tục đi về phía trước.
Hắn không biết mình phải đi đâu. Trong hoang mạc cát đen vô biên vô hạn này, bốn phía đều giống nhau, phân biệt không rõ phương hướng. Vương Lâm không ngừng đi về phía trước tìm đường ra khỏi nơi này.
Thời gian cứ thế trôi qua, nháy mắt lại qua một tháng. Vương Lâm đã bị vây ở trong đây hai tháng, toàn thân tản ra khí đen nồng đậm. Khí đen này lượn lờ, từ xa nhìn lại Vương Lâm hơi chút gầy yếu giống như một pho tượng ma thần.
Vương Lâm chân bước chậm rãi đi về phía trước.
Ngày hôm nay, Vương Lâm nhắm hai mắt, trong khi đi vẻ mặt hắn âm trầm không chút biến hóa. Nhưng vào lúc này đột nhiên từ xa xa trong hoang mạc cát đen này một đạo thần thức mong manh đảo qua. Thần thức này tốc độ cực nhanh quét qua bầu trời chỗ Vương Lâm, trong phút chốc tới gần.
- Lần thứ chín… Bước chân Vương Lâm không ngừng, thì thào. Lần thứ chín thần thức đảo qua khiến trong lòng Vương Lâm đầy áp lực. Chín thần thức này toàn bộ không giống nhau. Hiển nhiên là chín người.
Ba giây sau, thần thức kia thu hồi, lại xẹt qua bên người Vương Lâm. Vẻ mặt hắn bình tĩnh phảng phất như không phát hiện, tiếp tục đi về trước.
- Còn lâu mới đủ… Sau khi thần thức kia thu hồi, Vương Lâm ngẩng đầu nhìn về xa xa, ánh mắt chợt lóe. Trong hoang mạc cát đen này, nhất là không có ngày đêm luân phiên rất dễ dàng quên thời gian. Nếu không phải Vương Lâm sớm đã thói quen cô độc và tịch mịch, ở nơi này chắc chắn nổi điên.
So với cô độc ở nơi đây, bất kể là mấy chục năm tĩnh tọa, hay là trăm năm ở đất Cổ Thần năm xưa, đều xa xa vượt qua. Đối với Vương Lâm mà nói cô độc và tịch mịch như vậy không tính là gì. Hắn lại đi, bóng dáng dần dần biến mất ở xa a, càng đi càng xa dường như có thể lộ ra tịch mịch trong lòng Vương Lâm. Một người một thế giới, yên lặng tồn tại, yên lặng bước đi, không có cuối.