Nàng kinh ngạc nhìn thi thể của Thanh Sương, thân thể run rẩy. Rất lâu sau, nàng nhắm hai mắt lại, chỉ có điều sự run rẩy của lông mi lại không che dấu được kinh hãi trong lòng.
Tâm thần của Vương Lâm lúc này cũng rất căng thẳng, hắn gắt gao nhìn chằm chằm vẻ mặt biến hóa của nữ tử áo trắng. Đây là hắn đang đánh cuộc, đánh cuộc nữ tử này nhất định nhận thức Định Thân Thuật, nhất định nhận thức Thanh Sương!
Tuy rằng lúc này là thời cơ đánh lén tốt nhất, nhưng Vương Lâm không làm như vậy. Nữ tử áo trắng trước mắt này mang tới cho hắn nguy cơ cực kỳ mãnh liệt, có thể nói sau khi đối phương thi triển ra một tia bổn nguyên lực kia đã khiến Vương Lâm hoảng sợ từ đáy lòng.
Cho dù là Viêm Lôi Tử trên người cũng chỉ có chút khí tức bổn nguyên, không thể thi triển hoàn chỉnh ra bổn nguyên lực. Nhưng nữ tử áo trắng trước mắt này vừa rồi không ngờ đã thi triển ra bổn nguyên, điều này làm cho Vương Lâm căn bản là không dám tưởng tượng.
Đối mặt với địch nhân như vậy, đánh lén không có ý nghĩa.
Bốn phía một mảnh yên tĩnh, không có tiếng động gì, chỉ có mùi hoa nhàn nhạt kia tràn ngập xung quanh, còn có những cánh hoa kia từ không trung rơi xuống khiến mặt đất trở thành hoa hải (biển hoa).
Hai người cùng trầm mặc. Thời gian chậm rãi trôi qua, một nén nhang sau, nữ tử áo trắng mở hai mắt nhìn thi thể của Thanh Sương mở miệng dường như đang muốn nói chuyện.
Nhưng đúng lúc này, đột nhiên chỗ xa trong động phủ truyền đến một tiếng nổ. Dưới hoàn cảnh yên tĩnh này, tiếng nổ bất thình lình rõ ràng vô cùng chói tai!
Cùng lúc đó lại có tiếng mắng từ phía xa chầm chậm truyền đến.
- Chạy? Bảo bối lão tử nhìn trúng đã không có khả năng chạy!
Thanh âm ngang ngược của Tư Đồ Nam quanh quẩn. Chỉ thấy xa xa có một đạo bạch quang cấp tốc bay đến, trong bạch quang này có một bình nhỏ.
Bình ấy làm từ bạch ngọc, từ xa nhìn lại mượt mà sinh quang giống như mỡ dê.
Ở phía sau bình nhỏ này, Tư Đồ Nam toàn thân tản ra hắc khí vờn quanh đuổi theo không bỏ. Mắt thấy tốc độ của bình nhỏ kia càng lúc càng nhanh, Tư Đồ Nam hừ lạnh tay phải bấm quyết đảo qua phía trước, lập tức ở phía trước bình nhỏ kia xuất hiện màn sương đen nồng đậm, trong nháy mắt màn sương đen này hóa thành một con mãnh thú hư ảo hướng bình nhỏ một ngụm nuốt vào.
Bình nhỏ kia chợt dừng lại một chút, không ngờ trong khoảnh khắc khi mãnh thú do màn sương đen hóa thành cắn nuốt đến lại bụp một tiếng tan vỡ, hóa thành vô số mảnh vỡ mang theo kình khí sắc bén xuyên thấu thân thể mãnh thú, sau khi xuất hiện ở phía sau mãnh thú liền ngưng tụ lại khôi phục thành hình dạng đầy đủ, tốc độ bạo tăng bay về phía trước.
Ô.
Tư Đồ Nam hai mắt sáng ngời, trong tiếng cười dài bước về phía trước đuổi theo.
Một người một bảo này trong khi truy đuổi nhanh chóng tới gần Vương Lâm và nữ tử áo trắng kia.
Hai mắt Vương Lâm lóe lên tinh quang khó có thể phát hiện được.