Theo Tiên giới Toái phiến sụp đổ, một cỗ kỳ hương ập thẳng đến, trực tiếp phả vào người Vương Lâm. Thân mình Vương Lâm chấn động, hắn cảm giác như bị một cỗ lực lượng khổng lồ đến khó tin tấn công. Trong cơ thể truyền ra âm thanh bang bang, phun ra một ngụm tiên huyết. Ánh mắt Vương Lâm lộ ra vẻ hoảng sợ, cấp tốc lui lại!
- Nữ tử này rốt cuộc là ai?! Có đúng như lời Phù Phong Tử là Hoa Tiên?!
Da đầu Vương Lâm run lên, hắn biết may mình có thân thể Cổ Thần nếu không dưới một kích vừa rồi, nếu là tu sĩ bình thường thì chắc chắn phải chết không thể nghi ngờ! Dù là như thế, trong thân thể không ngừng truyền lên cảm giác đau nhức vẫn khiến tâm thần Vương Lâm chấn động! Nhất là Tiên giới Toái phiến sụp đổ lại càng khiến Vương Lâm kinh hãi.
Tuy trên Toái phiến có vết nứt do thần thông của Thiên Vận Tử tạo ra nhưng cũng là một loại pháp bảo phòng ngự rất cường đại.
Chỉ có điều, không ngờ dưới một chỉ của nữ tử này lại quỷ dị sụp đổ. Điều này khiến cho Vương Lâm phải hít sâu một hơi khí lạnh, thân mình cấp tốc lui lại.
Thân thể mền mại của nữ tử này lại nhẹ nhàng tiến về phía trước mấy bước. Ánh mắt lạnh như băng vẫn nhìn chằm chằm Vương Lâm, tay phải lại nâng lên, nhẹ nhàng điểm vào hư không! Nháy mắt này, một cảm giác nguy hiểm lại như thủy triều dâng lên, phút chốc đã tràn ngập khắp người Vương Lâm.
Hắn chỉ cảm thấy ngực mình đau xót như bị một sợi châm nhọn xuyên thấu qua. Trong đau đớn, Vương Lâm lại lui về phía sau. Hắn không chút nghĩ ngợi, Cổ Thần lực từ mi tâm ngay lập tức tràn ra. Ngực hắn liền vang lên tiếng bang bang, cũng là một mũi tên do thực vật biến ảo thành bị Cổ Thần lực chấn gãy Nữ tử áo trắng nhướn mày, bình thản nói:
- Khó trách dám xông vào động phủ, đích xác có chút tư cách!
Nữ tử nói xong, tay ngọc lại hướng về bên cạnh điểm tới.
Lập tức cách đó không xa, Phù Phong Tử vốn đã chuẩn bị, tùy thời thấy không ổn liền viễn độn, nháy mắt bên ngoài thân thể bị bao phủ bởi những đóa hoa, kỳ hương ập thẳng vào mặt. Sắc mặt hắn lập tức tái nhợt, dưới vô số đóa hoa vờn quanh, Phù Phong Tử lập tức khoanh chân lại, không để ý nguy hiểm xung quanh, nhanh chóng muốn bức chất độc trong cơ thể ra.
Khoảnh khắc khi hắn khoanh chân ngồi xuống, những đóa hoa xung quanh nhất nhất ập tới, hoàn toàn phong kín Phù Phong Tử. Từ xa nhìn lại chỉ thấy một phiến rừng hoa vô tận, không thấy được bóng dáng của Phù Phong Tử nữa.
Đám người Trần Đạo Tam Tử và Đại Đầu đều hoảng sợ, muốn lui về sau nhưng đã quá muốn. Bốn phía bọn hắn trong chốc lát đã tràn ngập những đóa hoa, chưa kịp thi triển thần thông đã bị rừng hoa này bao lấy!
Về phần ngân thi lúc này cũng bị rừng hoa này bao phủ, biến mất bên trong kỳ hương vô tận này!
Phóng nhãn nhìn ra chỉ còn có một mình Vương Lâm ở giữa không trung nữa! Ánh mắt lạnh như băng của nữ từ nhìn về phía Vương Lâm. Lập tức Vương Lâm có cảm giác tâm thần chấn động, thanh quang trong mắt lại lóe ra, biến ảo thành thanh quang thuẫn ở phía trước. Vừa vờn quanh thân thể hắn, lập tức xung quanh liền vang lên âm thanh bang bang.
Chỉ thấy một phiến đóa hoa trống rỗng xuất hiện, bị thanh quang thuẫn quét ngang lập tức vỡ vụn thành vô số mảnh. Nhưng mùi hương kỳ dị này cũng là tản ra đậm đặc hơn.