Tu vi của Vương Lâm hôm nay đã không phải nhỏ yếu như năm đó! Nhất là sau khi thân thể Cổ Thần đã đạt tới Ngũ tinh vương tộc, tình huống có thể khiến hắn cảm giác nguy cơ cũng không nhiều.
Trừ khi tu vi đối phương đạt tới Tịnh Niết hậu kỳ trở lên, nếu không không có khả năng mang đến cho Vương Lâm cảm giác lâm vào nguy cơ sinh tử.
Nhưng lúc này, theo tiếng bước chân vang lên mãi cho đến khi lộ ra hình dáng màu trắng kia, cảm giác nguy cơ của Vương Lâm cũng chốc lát đã đạt tới đỉnh!
Cảm giác dựng cả tóc gáy lâu rồi Vương Lâm chưa từng cảm nhận thấy. Lúc này đồng tử trong hai mắt Vương Lâm co rụt lại, thân mình theo bản năng lùi lại vài bước. Nhất là khí thanh quang trong mắt hiện lên, nhìn chằm chằm không chớp mắt vào bóng dáng màu trắng này.
Trong chỗ tối của đại điện truyền ra một tiếng u thán, bóng dáng kia nhẹ nhàng bước ra. Lộ ra trước mặt Vương Lâm và đám người Phù Phong Tử rõ ràng chính là một nữ tử xinh đẹp tuyệt trần! Nữ tử này mỹ lệ, tướng mạo xinh đẹp, như là yêu tinh. Dù là Liễu Mi ngày đó tuy tướng mạo cũng không kém hơn nhưng thiếu một loại cảm giác khó có thể nói rõ, phảng phất nữ tử này chính là một đóa hoa kỳ dị của thiên địa, theo trời mà sinh, theo đất mà thành!
Nàng chỉ lộ ra nửa thân mình, ánh mắt rời khỏi Vương Lâm rồi đảo qua đám người Phù Phong Tử sau đó lui trở lại.
Ánh mắt của nàng gần như chỉ mới đảo qua cũng khiến cho tâm thần Vương Lâm phảng phất như bị một cây búa vô hình đập lên một cái, trong đầu ầm vang một tiếng, lập tức trực tiếp phun ra một ngụm máu tươi, thân mình lại cấp tốc lùi lại mấy trượng, sắc mặt càng thêm âm trầm.
Vương Lâm mà như thế thì những người khác còn tệ hơn.
Hai mắt Phù Phong Tử trợn ngược lên, ẩn ẩn tràn ngập tia máu. Sau khi phun ra một ngụm máu tươi, thân mình run rẩy, thân thể lập tức nhanh chóng co rút lại, chỉ một lát sau đã chỉ còn một nửa, đại lượng thiên địa nguyên lực dũng mãnh tràn vào tâm thần. Thân mình hắn đạp chân lùi lại hơn mười trượng mới dừng lại, sắc mặt tái nhợt, hoảng sợ thốt lên:
- Hoa Tiên!
Trần Đạo Tam Tử lại không thể kháng cự, gần như dưới ánh mắt này, ngay lập tức khiến hai mắt của Nhất Trần Tử có dấu hiệu tan ra. Đột nhiên vang lên âm thanh bang bang, máu tươi từ trong miệng tràn ra, thân mình nhoáng lên, không ngờ suýt nữa từ giữa không trung rơi xuống. Vẻ hoảng sợ trong mắt hắn nháy mắt đã đạt tới đỉnh.
Về phân Nhất Tinh Tử và Nhất Long Tử, tâm thần hai người phảng phất như bị lợi kiếm xuyên qua, dưới cơn đau đớn, máu tươi theo lỗ chân lông phun ra, lập tức quần áo chuyển màu huyết sắc, thân mình từ giữa không trung rơi xuống, không chút do dự ngồi xuống.
Đại Đầu và Lôi Cát cũng như thế.
Nhất là Lôi Cát, thân mình khổng lồ không chịu nổi sự đả kích trong tâm thần này, ầm một tiếng đã nửa quỳ trên mặt đất, sắc mặt xám như tro tàn.