Sau khi Nhất Long Tử tạm thời quấn lấy hai Tiên binh, Nhất Tinh Tử lao thẳng về phía màn sương trắng. Người còn chưa tới, hai tay hắn đã bấm quyết, hóa ra một bàn tay khổng lồ, cuốn lấy một khối Tiên binh, cùng kéo vào chiến đoàn với Nhất Long Tử.
Do đó, chỉ còn lại một Tiên binh!
Tiên binh này đang sắp xông vào được màn sương trắng thì cách đó không xa, Phù Phong Tử hàn quang lóe lên, tay phải hư không chụp một cái, lập tức thân mình của Tiên binh này bỗng nhiên chấn động, lập tức lui về phía sau, không ngờ bị Phù Phong Tử cách không chụp lấy, một mình đánh bốn.
Mười Tôn Tiên binh này dù cường độ thân thể kinh nhân nhưng đối với đám người Phù Phong Tử mà nói thì để đánh lại không khó. Vương Lâm nhìn thấy một màn này hắn đáy lòng cũng thầm kêu may mắn. Nắm đó nếu hắn không thoát đi khỏi Yêu Linh chi địa mà cố ý phá vỡ cấm chế Tiên phủ này thì dù tới được nơi này. Bất kể là hoa linh kia hay Tiên binh đều không phải là thứ mà lúc đó hắn có thể kháng cự!
Thần sắc của Vương Lâm vẫn như thường, nâng chân đi về phía đại điện được lầu các vây lấy bốn phía kia. Nhưng thân mình hắn còn chưa tới gần thì ngay lập tức đã có một kinh biến xuất hiện!
Nháy mắt này, từ lầu các xung quanh, không ngờ trở nên hư ảo trước mắt Vương Lâm, đột nhiên di động phương vị, trở thành một đám hư ảnh. Trong hư ảnh này lại có từng trận cường quang bắn ra.
Cường quang này dung hợp lại, không ngờ phảng phất như hư ảnh của một chiếc mai rùa, đem đại điện phòng thủ nghiêm mật. Từ xa nhìn lại, mặt đất như bị bao phủ bởi một quy xác rất lớn.
Cùng lúc đó có bốn đạo khói nhẹ từ trên quy xác này bay ra, không ngờ hóa thành bốn lão già áo xanh!
Thần sắc Vương Lâm vẫn thong dong, nhìn kỹ về phía bốn lão già này. Toàn bộ bốn người đều là hồn thể, tu vi ở giữa khảng Khuy Niết sơ kỳ và trung kỳ.
Bốn lão già này đều tiên phong đạo cốt, vừa mới xuất hiện liền tràn ra đầy tiên khí. Trong đó có một người hai mắt như điện, nhìn chằm chằm Vương Lâm quát khẽ:
- Hạ nhân to gan, dám xông vào Tiên phủ, pha,j vào tội chết!
Hắn nói xong, căn bản không cho Vương Lâm cơ hội mở miệng, lập tức bước ra, tay phải chỉ lên thiên không, lập tức tiên khí bên trong Tiên phủ lập tức trở nên cuồng bạo, không ngờ hình thành một đạo khí xoáy ở trong tay người này!
Khí xoáy này dừng trong tay lão già này một lúc rồi sụp đổ. Nhưng trong sự sụp đổ này lại truyền ra một tiếng gầm rống. Chỉ thấy từ bên trong khí xoát sụp đổ này bỗng nhiên có một con thú lao ra!
Con thú này toàn thân màu đen, rõ ràng là một viên hầu thật lớn, cao chừng mấy trượng, cánh tay dài quá gối. Lúc này sau khi xuất hiện, nó lập tức lao về phía Vương Lâm chụp tới.
Lão già kia thần sắc lại âm trầm, thân mình nhoáng lên, lập tức hóa thành một đạo thanh quang, xuyên qua viên hầu này xông tới Vương Lâm.
Ba lão gia bên cạnh đồng dạng bước ra, trong đó có một người trong lúc nâng tay liền có một cơn phong cuộn lên cả bạo đất cát, hóa thành một con hắc mãng trăm trượng, há rộng cái mồm như bồn máu, lao tới cắn Vương Lâm.