- Lão phu năm đó từng từ Lăng Thiên Hầu biết được rằng tại Tiên phủ có Tiên hồn thủ hộ. Năm đó Lăng Thiên Hầu mất rất nhiều công phu mới chém giết được Tiên hồn kia, đả thông Tiên phủ mà hắn đang chiếm cứ!
Phù Phong Tử nhìn sâu vào trong đại điện ở trung tâm những lầu các bên trong Tiên phủ, chậm rãi nói.
Ánh mắt Vương Lâm chợt lóe lên, không chút nghĩ ngợi bước tới phía trước, trực tiếp đi qua cây cầu đá, đến gần phần bên trong của Tiên phủ! Khoảnh khắc khi thân mình hắn tới gần, hoa viên vô tận từ phía trước bỗng nhiên chuyển động, từng trận mùi hương kỳ dị lập tức dâng lên, ập thẳng vào mặt. Mùi hương này cực kỳ nồng, lại ẩn chứa một loại dị độc!
- Vũ hậu độc hương!
Phù Phong Tử lộ ra vẻ cổ quái,, khoảnh khắc khi mùi hương này tràn ra lập tức nhanh chóng thốt lên.
- Lão phu từng xem qua một số điển tịch của Tiên giới, trong đó có một cuốn giảng thuật về những độc công của Vũ chi Tiên giới. Trong đó xếp loại một trăm loại kỳ độc đứng đầu trong thiện hạ, cũng có giới thiệu sơ lược. Trong số đó sau khi gieo trồng phối hợp các loại hoa, tự nhiên tạo ra độc tố có hai loại. Một loại là Vũ hậu độc hương. Người nào mà ngửi phải độc kỳ hương này lập tức tu vi không thuận, nếu mà hít sâu mấy hơi thì thậm chí có thể phải trực tiếp phế bỏ mất một thân tu vi.
Trần Đạo Tam Tử sắc mặt khẽ biến nhưng cũng không lui về phía sai. Độc này tuy mạnh nhưng ba người bọn hắn dù sao cũng chính là tu sĩ Khuy Niết, có thể kháng cự được.
- Thứ hai thì sao?
Vương Lâm nhìn một mảnh vườn hoa đang lay động phí trước, bình tĩnh nói.
- Thứ hai… Ánh mắt của Phù Phong Tử hiện lên một tia kinh hãi nói:
- Vũ hậu độc hương chỉ mới xếp hàng thứ chín mươi ba, còn lại một loại độc do phối hợp tự nhiên mà ra, tên là Hoa Linh, xếp thứ bốn mươi chín!
Thu hồi ánh mắt khỏi bên ngoài mảnh đất tử thiên hồng phiến này, tay phải Vương Lâm tùy ý vung lên, lập tức một cỗ quái phong thổi ra, tỏa ra bốn phía.
Nhưng lập tức Vương Lâm liền a khẽ một tiếng. Tại cỗ quái phong này, hương độc tran ra này không có tán loạn, dường như có hình thể, từ trong gió vô hình lan đến.
- Thú vị!
Vương Lâm nheo hai mắt lại, vẫn chưa lui về phía sau mà nháy mắt khi hương hoa này lan đến, bình tĩnh mở miệng nói:
- Ngân thi!
Lời này vừa ra, ngân y nữ tử vẫn theo sau Vương Lâm đột nhiên ánh mắt chuyển động, bước ra một bước đã lướt qua Trần Đạo Tam Tử, thẳng tới chỗ hương hoa đang lan đến phía trước.
Khi tế luyện ngân thi này, Vương Lâm đã cực kỳ hiểu rõ, ngân thi này không phải là thần thông kinh nhân. Dù là pháp bảo cũng chỉ gần bằng thanh đao kỳ dị trong nguyên thần mà thôi.
Chỗ lợi hại chân chính của nàng đó chính là độc! Năm đó khi ngân thi này trọng thương, khi Vương Lâm cướp đoạt ngân thi, không ít tu sĩ cũng ôm tính toán như thế như một đám tu vi toàn thân bị hấp thu, ngay cả huyết nhục cũng bị cắn nuốt, chỉ còn lại khối thi thể da bọc xương.