Lúc này, ba người Trần Đạo Tam Tử cũng mở hai mắt ra. Trong lúc hô hấp, tiên khí bên ngoài thân thể chậm rãi được hút vào trong miệng mũi. Nhất Trần Tử đứng dậy, ôm quyền hướng về phía Vương Lâm nói:
- Vương đạo hữu, việc này không ổn! Lão phu dù đối với cấm chế cũng không hiểu biết nhiều lắm nhưng có thể nhìn ra sự bình tĩnh nơi này vốn ẩn chứa sát khí. Nếu là cưỡng ép phá giải thì còn cần tất cả mọi người cùng ra tay thì mới có vài phần nắm chắc.
- Không sao!
Vương Lâm vung tay lên, cắt ngang lời của Nhất Trần Tử. Mệnh lện của hắn đối với ngân y nữ tử chính là sứ mệnh. Lúc này nàng không chút do dự, thân thể mềm mại nhoáng lên, trực tiếp đi vào trong phạm vi trăm bước.
Khoảnh khắc khi chân phải của nàng hạ xuống, trong mắt Vương Lâm bỗng tuôn ra tinh quang, gần như nhìn không chuyển mắt. Ngân y nữ tử vẫn không dừng lại, một bước hạ xuống lại bước ra thêm chín bước liên tiếp.
Khoảnh khắc khi bước ra bước thứ mười, đột nhiên trong phạm vi trăm bước liền có sóng gợn trống rỗng xuất hiện, hướng về bốn phía. Màn sương mù nhàn nhạt nhanh chóng tràn về phía ngân y nữ tử ngưng tụ lại.
Ngoài ra, dưới con mắt của tất cả mọi người, phạm vi trăm bước phía trước trở nên vặn vẹo, phảng phất như có một cỗ lực lượng xé rách ra.
Ánh mắt Vương Lâm lóe ra quang mang, trong tâm thần không ngừng tính toán thôi diễn, không dừng lại mà tiếp tục bình tĩnh nói:
- Lấy thần thông công kích kiền vị bên trái, lui lại mà quay về!
Ngân y nữ tử không chút suy nghĩ, tay phải đột nhiên lóe ra hào quang, hóa thành một đạo ấn ký đánh về phía bên trái. Ầm một tiếng, lập tức phạm vi trăm trượng phảng phất như bị cuồng phong gào rít xông qua, sương mù lập tức tiêu tan, ngay cả sóng gợn kia cũng dần dần biến mất.
Ngân y nữ tử thong thả lui về, thoát khỏi phạm vi trăm bước kia.
Cảnh tượng này khiến Phù Phong Tử sợ run lên, hai mắt lập tức bắn ra tinh quang.
Không chỉ có hắn, ngay cả Trần Đạo Tam Tử cũng ngơ ngác, ánh mắt nhìn Vương Lâm cũng trở nên cổ quái.
Không chờ bọn hắn kịp có nhiều tâm tư, Vương Lâm đã bước ra một bước. Khi chân phải vừa hạ xuống liền nhảy lên, hạ thân xuống đúng vị trí bước chân thứ mười của ngân y nữ tử trước đó.
- Quả nhiên như ta tính toán! Cấm chế trong phạm vi trăm bước chân khác hẳn với bên ngoài! Nơi đây, tới gần con sông, cấm chế tuy biến hóa vô số nhưng cuối cùng cũng chỉ hình thành hai loại hình thái. Một là bùn đất, hai chính là thủy khí.
Quang mang trong mắt hắn hiện lên vẻ đang thôi diễn. Từng đạo cấm chế lóe qua trong mắt hắn. Không ngừng tính toán, lập tức cấm chế trong phạm vi trăm bước chân nhất nhất hình thành hư ảnh xuất hiện trong đầu hắn.
Cấm chế thuật của Vương Lâm là do năm đó tự học được ở Cổ Thần chi địa, lại có hơn một ngàn năm tu đạo không ngừng hoàn thiện, cuối cùng ở La Thiên Tinh Vực kế thừa Phá Diệt Cấm mà đại thành!
Cấm chế trước mắt này tuy mạnh nhưng Vương Lâm cũng không phải như ngày trước. Sự trưởng thành về mặt cấm chế tuy không thể so với tu vi nhưng hiển hiên cũng cực kỳ mạnh. Nhất là Vương Lâm biết rằng thiên tư tu đạo của mình không đủ nhưng đối với cấm chế lại có lĩnh ngộ lực kinh người!