Vương Lâm cầm bầu rượu trong tay, nhìn chiếc thuyền đang chầm chầm đi theo hà đạo tiến tới. Tiếng đàn trên thuyền truyền đến khiến hắn phảng phất như trở về mấy trăm năm trước.
Chỉ có điều tiếng đàn này tuy giống nhưng lại không có thần vận năm đó, ngay cả nữ tử đánh đàn cũng không phải là manh nữ năm xưa… Uống một ngụm rượu, Vương Lâm than nhẹ nói:
- Đế Quân ngươi có tâm tư gì sao?!
Nam tử trung niên kia cũng không nói gì. Hai người an vị tại bên bờ sông, yên lặng uống rượu, từng bầu, từng bầu. Mặt trời đã lặn xuống phía Tây, mặt đất đã bị bao phủ bởi một mảnh u tối. Đêm nay không trăng.
Chỉ có tiếng đàn không ngừng vang lên từ trên chiếc thuyền ở ngoài sông quanh quẩn trong gió!
Thời gian chậm rãi trôi qua, khi ánh sáng phương Đông bao phủ khắp đại địa, bóng đêm rút đi, bên người Vương Lâm đã xuất hiện một đám bầu rượu trống trơn.
- Bối La đại nhân đã biết trước Vương huynh đến nên phái ta tới đây để truyền tới Vương huynh một câu.
Nam tử trung niên nhìn bầu rượu, hạ giọng nói.
Thần sắc của Vương Lâm như thường. Hôm qua khi Đế Lâm đến hắn cũng đã đoán ra được việc này. Dù sao đây là Yêu Linh chi địa, cũng chính là thiên hạ của Bối La. Mấy trăm năm qua, theo Bối La không ngừng cắn nuốt Yêu Linh, chỉ cần cắn nuốt thêm một, Bối La đã cường đại hơn vô số lần.
Vương Lâm lại cầm lấy bầu rượu còn sót lại một nửa uống thêm một ngụm.
- Chỉ cần Vương huynh đồng ý lưu lại một danh ngạch tiến nhập vào trong tòa Tiên phủ thứ năm, bốn Quận trong toàn bộ chín Quận của Yêu Linh chi địa này sẽ được dâng cho Luyện Hồn bộ lạc làm lễ vật! Ngoài ra Bối La đại nhân sẽ không can thiệp vào Luyện Hồn bộ lạc, dù có chuyện gì phát sinh, bao gồm cả Yêu Thức của Vân Yêu còn sót lại kia!
Sự tồn tại của bức tượng đá có thể dấu diếm được nhiều người nhưng tuyệt đối không thể giấu diếm được Cổ Yêu Bối La. Điểm này trong lòng Vương Lâm rất rõ ràng. Đối phương mấy trăm năm không có hành động gì, tùy ý để Luyện Hồn bộ lạc phát triển, lại không đến thu lại một tia Yêu Thức của Vân Yêu chính là vì việc hôm nay.
- Có thể!
Vương Lâm nhìn về phía chân trời phương xa, bình thản nói.
Nam tử trung niên đứng lên, hướng về Vương Lâm ôm quyền trầm giọng nói:
- Vương huynh, nhiệm vụ của Cổ Yêu đại nhân tại hạ đã nhắn nhủ xong, lúc này có chuyện muốn nhờ. Đế Kiếm chi linh chính là con gái của một bằng hữu của ta. Nhưng thế sự khó liệu, cuối cùng không thể thoát khỏi sinh tử, chỉ có thể hóa thành kiếm linh của ta, bị vây vô số năm tháng, không thể bước ra khỏi Yêu Linh chi địa. Việc tại hạ muốn nhờ chính là mong Vương huynh có thể mang theo kiếm linh này rời khỏi Yêu Linh chi địa, khiến nàng tiến nhập luân hồi, có được một tạo hóa khác!
Nam tử trung niên thần sắc trầm xuống, tay phải chỉ ra hư không, lập tức từ phía đế đô có một đạo kiếm khí xé gió bay đến. Bên trong kiếm khí này chính là thanh Đế Kiếm! Vương Lâm trầm ngâm một lát, chậm rãi nói: