- Thứ này chẳng lành!
Đây là ý niệm đầu tiên trong lòng Vương Lâm khi đối diện với bức tượng đá này.
Ngón trỏ tay phải của Vương Lâm nhanh như tia chớp, trực tiếp duỗi ra, nháy mắt hạ xuống mi tâm. Trong sát na này, hai mắt của bức tượng đá bỗng nhiên lóe ra hắc mang, không ngờ hình thành một phù văn kỳ dị ở giữa mi tâm!
Phù văn này tán phát ra một màn sương đen lượn lờ, bên trong ẩn chứa một cỗ lực lượng kỳ dị. Dung nhập vào trong phù văn này, đồng thời với tay phải Vương Lâm hạ xuống, lập ngăn cản phía trước.
Ngón trỏ tay phải của Vương Lâm không chút chần chừ, đụng vào phù văn kia. Lập tức điểm tiếp xúc liền nổi lên sóng gợn vặn vẹo. Khoảnh khắc khi sóng gợn xuất hiện, cỗ lực lượng kỳ dị do trước đó thần thức trong nguyên thần Vương Lâm tản ra dung nhập vào trong bức tượng dường như thức tỉnh lại, hóa thành một phiến mực nước, lập tức tràn ngập nguyên thần Vương Lâm!
Hai mắt Vương Lâm bắn ra hàn quang. Hắn sớm cảm giác được bức tượng đá màu đen này quỷ dị, lúc này thăm dò một lần đích xác giống như hắn sở liệu. Trong tiếng hừ lạnh, Cổ Thần bì giáp trên nguyên thần Vương Lâm bỗng nhiên tản ra từng trận thanh quang!
Cùng lúc đó nguyên thần Thái Cổ Lôi Long lại từ trong cơ thể truyền ra một tiếng gầm rít trầm muộn. Dưới tiếng gầm rít này, lập tức không trung trên thung lũng nơi Vương Lâm đang đứng đột nhiên có vô số lôi đình biến ảo ra.
Cũng không phải chỉ ở thung lũng này mà phóng nhãn nhìn ra, trong khoảng thời gian ngắn, bầu trời trên toàn bộ Hỏa Yêu Quận bỗng vang lên tiếng sấm đánh ầm ầm, lập tức tràn ngập vô tận lôi đình!
Biến cố bất ngờ lập tức khiến cho tộc nhân của Luyện Hồn bộ lạc trong Hỏa Yêu Quận đều ngẩng đầu lên nhìn, lộ ra vẻ mê muội.
Theo âm thanh sấm đánh quanh quẩn, không chỉ có Hỏa Yêu Quận mà ngay cả những Yêu Quận khắc xung quanh cũng tràn ngập lôi đình. Vô số lôi đình từ trên trời giáng xuống, giữa trời đất tản mát ra uy lực lôi đình!
Gần như đúng khoảnh khắc này, hơn phân nửa Yêu Linh chi địa đều tràn ngập lôi đình. Kinh biến này lập tức khiến cho tất cả cư dân trên Yêu Linh chi địa đều lâm vào kinh hoàng.
Mặc dù hạng người có tu vi đạt tới Yêu Tương, Yêu Suất cũng lộ ra đôi mắt hoảng sợ, chằm chằm nhìn lên không trung. Bọn họ mơ hồ có thể cảm nhận được lôi đình đầy trời này cũng không phải tự nhiên sinh ra mà liên quan đến việc một thần thông được thi triển!
Hết thảy những điều này nói thì lâu nhưng thực tế chỉ diễn ra trong thời gian mấy tức mà thôi, theo tiếng gầm rít của nguyên thần Thái Cổ Lôi Long trong cơ thể Vương Lâm, lập tức hơn phân nửa lôi đình trong Yêu Linh chi địa phút chốc nhất tề biến động, giống như vô số ngân xà phi vuc, lao thẳng về phía thung lũng của Hỏa Yêu Quận.
Lôi đình chớp động làm nổi lên âm thanh long trời lở đất, phản phất như thiên nộ, đang giáng trừng phạt xuống thung lũng này. Nếu lúc này từ không trung nhìn xuống thì có thể thấy vô số lôi đình xé gió lao tới kia nhất tề ngưng tụ lại, cuối cùng toàn bộ dung nhập vào trong cơ thể Vương Lâm ở trong thung lũng!
Ầm, ầm, ầm!
Tiếng sấm liên tục, không ngừng đánh xuống, theo từng trận lôi đình nhập thể. Nguyên thần Thái Cổ Lôi Long lập tức bắt đầu gầm rống, tảng lớn lôi quang vân dũng bên trên nguyên thần, triển khai chiến đấu sinh tử với mực nước kia.
Mực nước kia tuy ngoan cố nhưng dưới lôi đình vô tận kia đã sắp tiêu tán. Dù sao kỳ dị lực tạo thành mực nước nước này dung nhập vào trong nguyên thần của Vương Lâm cũng không nhiều. Nhất là Vương Lâm đã có cảnh giác, trước đó, ngay khi dung nhập vào nguyên thần, Vương Lâm đã vận dụng nguyên thần lực bao vây lại.
Liên tiếp bại lui, mực nước này cấp tốc lui lại phía sau, cuối cùng ngưng tụ thành một điểm mực, sắp phải rời khỏi nguyên thần Vương Lâm. Nhưng ngay lúc này, thanh quang trên Cổ Thần bì giáp bỗng lóe ra, như hình thành một đạo phong ấn, triệt hạ hết mọi đường lui của điểm mực này.
Lại dưới một kích của lôi đình lực do nguyên thần Thái Cổ Lôi Long hấp thu trong thiên địa mà thành, điểm mực này lập tức ầm một tiếng hoàn toàn tiêu tan.
Hết thảy những điều này xảy ra trong cơ thể hắn chỉ trong chớp mắt, hai mắt Vương Lâm lộ ra hàn quang, ngón trỏ tay phải hung hăng chụp một cái, phù văn ngăn cản ngón tay hắn lập tức sụp đổ, hóa thành một cỗ trùng kích tán ra bốn phía. Rốt cục ngón tay của Vương Lâm điểm lên mi tâm của tượng đá màu đen này.
Khi ngón tay Vương Lâm chạm vào tượng đá, hắn không chút nghĩ ngợi, tu vi Khuy Niết trung kỳ đỉnh giống như hồng thủy, lại ẩn chứa thần thức khổng lồ, toàn bộ dũng mãnh tiến vào bên trong.
- Ta thật muốn nhìn, đây rốt cuộc là cái gì?!
Với tu vi và thần thức của Vương Lâm dung nhập vào, nguyên thần hắn lập tức cảm nhận được một cỗ công kích. Hiện ra trong thần thức là một nơi kỳ dị!
Nơi này tràn ngập sương mù màu trắng bay lượn, khiến nơi này giống như vụ hải. Sương mù màu trắng này, Vương Lâm nhìn qua liền nhận ra chính là khí tức phiêu tán ra từ thiên linh của những tộc nhân Luyện Hồn bộ lạc mấy trăm năm cúng bái.
Thần thức Vương Lâm tùy tâm dẫn động, bỗng nhiên tràn ngập nơi quỷ dị này. Lập tức hai mắt hắn nhíu lại. Nhoáng lên một cái, thần thức hắn lập tức tập trung về phía trước.