Pháp bảo này là một pháp khí năm xưa Đồ Ti cực kỳ vừa lòng, chỉ là trên pháp bảo này không có ngưng tụ ra khí linh. Vì để pháp bảo này hoàn mỹ, Đồ Ti để nó ở trên một tinh cầu, hóa thành ba ngọn núi, muốn dùng sơn hồn toàn bộ tinh cầu ngưng tụ ra hồn pháp bảo! Vốn hắn chuẩn bị đợi thần thông vương tộc phân hoá mà thành sau đó đến lấy pháp bảo. Nhưng chuyến đi này một đi không về. Sau khi nhìn thấy cây đinh ba theo Thiên Vận tử tiến vào hố đen ánh mắt Vương Lâm lộ ra một tia phiền muộn. Phiền muộn này đến từ tiếc nuối trong trí nhớ Đồ Ti.
Lăng Thiên Hậu và người đàn ông áo choàng tím kia đồng thời hóa thành cầu vồng, bay thẳng đến hố đen. Nhưng lập tức thân hình hai người ngừng lại.
Ngay khi Vương Lâm chuẩn bị tiến vào hố đen đột nhiên hắn xoay người nhìn về phía tinh không. Ở phía trước hắn, lão già trên hồ lô cùng đám người Tư Đồ Nam càng nhanh hơn một chút nhìn về phía xa xa.
Trong tinh không xa xa, một cơn sóng gợn vặn vẹo. Trong nháy mắt lại có một lão già thân hình biến ảo ra, hắn bước một bước liền đi tới gần.
Lăng Thiên Hậu và người đàn ông áo choàng tím đang muốn đi vào hố đen, lập tức dừng lại. Người đàn ông áo choàng tím vẻ mặt lộ ra cung kính hiếm thấy, khom người nói:
- Tôn Thiện bái kiến Đại trưởng lão.
Tôn Thiện mặc dù là trưởng lão nhưng cũng không phải là thành viên trưởng lão đoàn Liên minh. Lúc này trên mặt hắn cung kính phát ra từ trong đáy lòng, cũng không có bất kỳ làm bộ nào. Hiển nhiên hắn đối với lão già đột nhiên xuất hiện cực kỳ kính trọng.
- Vãn bối tham kiến Đại trưởng lão.
Vẻ mặt Lăng Thiên Hậu đồng dạng lộ ra sự cung kính. Với tính cách của hắn, người có thể khiến hắn lộ ra vẻ cung kính thật sự không nhiều.
Con ngươi trong mắt Vương Lâm co rụt lại. Thần thông lão già vừa đến thi triển ra rõ ràng là dung nhập vào trong thiên địa. Ở trên người lão già này lại tản mát ra khí tức khiến Vương Lâm kinh hãi.
Khí tức này hoàn toàn khác với Thiên Vận tử. Nếu Thiên Vận tử là biển rộng sâu không lường được, thì lão già trước mắt này chính là một ngọn núi khai thiên tích địa thẳng hướng trời cao. Dưới khí thế vô biên tràn ngập kia, lập tức có thể khiến cho đám người tu vi thấp kém bốn phía đều biến sắc mặt, càng có không ít người trực tiếp phun máu tươi nhanh chóng lùi về sau.
Ánh mắt Tư Đồ Nam chợt lóe, lẩm bẩm nói:
- Toái Niết!
Hắn trầm ngâm một lát, trong lòng rộ lên cười lạnh. Loại khí tức ngạo nghễ thiên hạ và tính cách kiêu ngạo khiến mắt hắn lóe tinh quang.
- Nếu muốn sống khoái hoạt ở Tu Chân Giới nhất định phải có tu vi đè trời đất. Toái Niết… Lão tử trước giờ vẫn rất lười biếng rồi… Lão già kia mặc áo choàng toàn thân màu vàng, tóc nửa trắng nửa đen, lại tràn ngập một cỗ tang thương. Vẻ mặt hắn bình tĩnh, nhìn thoáng qua Lăng Thiên Hậu, trên mặt lộ ra nụ cười tán thưởng.
- Chúng ta đã bao lâu không gặp?
Vẻ mặt Lăng Thiên Hậu lộ ra vẻ hồi tưởng, cảm khái cung kính nói:
- Vãn bối đã nhớ không rõ. Rất lâu, rất lâu rồi.
Lão già áo choàng màu vàng thở dài, chậm rãi nói:
- Năm xưa ngươi và Thiên Vận tử đồng thời đạt được tư cách. Lão phu tự mình đưa hai ngươi vào thánh địa Côn Hư. Lúc này nhoáng cái trôi qua mấy vạn năm. Hai người các ngươi, một đã trở thành trưởng lão Liên minh, cho dù lão phu cũng có chút kiêng kị. Một người tu vi cũng đạt tới loại trình độ này.