Sự thổn thức của đời người cùng lắm cũng chỉ như thế này thôi. Vương Lâm cũng đồng dạng nhìn Tư Đồ Nam. Từng cảnh tượng năm xưa hiện lên trong ký ức. Những ký ức này đã quá lâu, nhưng Vương Lâm cũng rất khó quên. Hắn quên không được mình từng nhìn bầu trời nói qua một câu.
- Cuộc đời này của Vương Lâm ta không bái trời đất, không kính quỷ thần. Chỉ bái cha mẹ, chỉ kính Tư Đồ Nam!
Sự trợ giúp của Tư Đồ Nam đối với Vương Lâm rất nhiều. Nếu không có Tư Đồ Nam, Vương Lâm năm xưa khi ở nước Triệu đã chết đi, cũng không có thành tựu ngày hôm nay!
Nếu không có Tư Đồ Nam, với tư chất của Vương Lâm rất khó đi qua bước tu đạo đầu tiên thuộc loại cơ sở như: Luyện Khí, Trúc Cơ, Kết Đan và Nguyên Anh! Nếu không có những cơ sở này hắn nhất định không thể đi đến mức như bây giờ. Ba chỉ Tịch Diệt, Hóa Ma, Hoàng Tuyền của Tư Đồ Nam, còn có pháp bảo và thần thông. Lúc trước ở trên Thiên Vận tinh, nếu không có những thứ ấy Vương Lâm cũng rất khó sống.
Nếu không có Tư Đồ Nam, dưới sự của tấn công Tán ma ở Vùng đất Yêu Linh toàn bộ cơ hội sống sót của Vương Lâm đều đã tiêu tan. Không có Tịch Diệt Chỉ hắn đã sớm tan thành mây khói.
Còn có hạt châu Thiên Nghịch! Loại pháp bảo cực kỳ thần bí này nếu là Tư Đồ Nam có hơi chút tư tâm đều sẽ không bị Vương Lâm đạt được đến nay. Mà Tư Đồ Nam bởi vì Thiên Nghịch dung hợp Nguyên thần Vương Lâm, nếu lấy Thiên Nghịch thì Vương Lâm cũng chết, cho nên Tư Đồ Nam cười mà bỏ qua, rất bình thản nói một câu.
- Vật này, chỉ là nhỏ bé!
Những ký ức lại trở lại trong đầu, hai người trên đỉnh núi trầm ngâm.
Gió núi vù vù thổi tới, thổi không đi cảm xúc của trùng phùng giữa hai người. Cảm xúc càng ngày càng dày, càng ngày càng đậm, hóa thành một chùm khói lượn lờ trong tim hai người hóa thành tình bạn bè vĩnh cửu.
Ở trên đỉnh uống rượu, hai người một ly lại một ly. Sau một lúc trầm lặng liền nhìn nhau cười ha hả. Giữa bạn bè chân chính, không cần nói nhiều. Một chén rượu, một tràng cười liền có thể vứt ưu sầu. Còn lại chỉ có vui sướng.
Một người đàn ông có thể không có người yêu nhưng không thể không có bạn bè chân chính! Đối với việc tu vi của Vương Lâm cổ quái, Tư Đồ Nam cũng không tiếp tục hỏi. Hắn cũng cắt ngang lời Vương Lâm, nâng chén rượu lên uống, cười lớn nói:
- Giữa hai chúng ta cần gì nhiều lời! Giống như lão tử bị thiệt ở Phượng Loan tinh, đầu tiên chính là muốn đi tìm ngươi. Đến lúc đó ngươi cùng ta đánh trở về Phượng Loan tinh!
Vương Lâm mìm cười gật đầu, cũng không hỏi nhiều. Hắn cùng Tư Đồ Nam nói một số chuyện năm xưa, uống từng chén rượu. Vô tình trời đã đến đêm khuya. Trăng sáng treo trên bầu trời, ánh sáng chiếu xuống. Tuy nói là đêm lạnh nhưng được cái mọi âm thanh bốn phía tĩnh lặng. Trong ban đêm yên lặng cùng bạn tốt nói chuyện đời người khiến cho tâm tình Vương Lâm một mảnh bình thản. Hắn thật sự đã lâu không có ấm áp như hiện tại. Loại ấm áp này là một loại vô tình sinh ra khi gặp lại người xưa. Coi như lại về lúc ở Chu Tước tinh năm xưa sống nương tựa với Tư Đồ Nam ở trong Thiên Nghịch.
- Danh tiếng của ngươi ở La Thiên Tinh vực cũng coi như lẫy lừng, sống cũng coi như có thú vị. Đáng thương lão tử đây. Mẹ chúng nó! Ở Phượng Loan tinh sung sướng không bao lâu, lúc ấy thấy được mấy phụ nữ có chồng chơi giả long phượng. Điều này cũng không có gì, Tu Chân Giới có nhiều chuyện như vậy, lão tử đều không thèm để ý. Không chỉ là nhìn nhiều vài lần, không chỉ là dùng ngọc giản lưu lại những gì dùng thần thức xem được sao… Tư Đồ Nam uống một hớp rượu lớn, vẻ mặt rất buồn bực nói.
- Ngươi nói ta chỉ làm mấy việc như vậy mà khiến cho các nàng phát lệnh đuổi giết. Một ngày một đêm đuổi giết lão tử, làm hại lão tử trốn đông trốn tây. Ngay cả làm Vương gia đều không an tâm… Cuối cùng bức ta không thể không cách một đoạn thời gian lại đổi một nơi bế quan. Mấy trăm năm này giống như là con chuột. Tinh cầu tu chân từ linh khí sung túc đến tinh cầu bỏ đi không chút linh khí gần như toàn bộ đều ở qua.
Tư Đồ Nam nói đến chỗ tức giận, dứt khoát cầm bầu rượu uống một hơi, lúc này mới buông xuống, hận nói:
- Sau khi lão tử xuất quan, trực tiếp giết lên Phượng Loan tinh. Nhưng đám đàn bà này quá nhiều người, còn mấy người được các nàng tìm đến giúp đỡ khiến cho lão tử chịu thiệt rất nhiều!
Tư Đồ Nam nói đến đây, vẻ mặt không ngờ đỏ lên một chút.
Vương Lâm đại khái kỳ dị, cẩn thận đánh giá vài lần. Bỗng nhiên hắn nhíu mày, nắm lấy cánh tay phải Tư Đồ Nam, thần thức bỗng nhiên động. Một lúc lâu sau, vẻ mặt Vương Lâm càng thêm cổ quái.
Tư Đồ Nam cười, lại uống một ngụm rượu, nói: