Mượn cơ hội này, Tư Đồ Nam nhổ một ngụm nước miếng xuống đất, cười khổ nói:
- Mẹ kiếp! Đây là chuyện gì. Nước lớn trôi miếu Long Vương… Nói xong hắn bước một bước lướt qua người con gái đi về hướng cung điện.
Khi tới gần, tay phải Tư Đồ Nam bấm pháp quyết chỉ về phía trước, miệng cười nói:
- Nếm thử Nhất Chỉ Sơn Động của ta!
Theo ngón tay hắn đưa ra, lập tức có một hư ảnh ngọn núi vô biên biến ảo ra phía sau Tư Đồ Nam. Ngọn núi này to lớn, gần như nối liền trời đất. Nhưng trong chớp mắt, hư ảnh ngọn núi nhanh chóng co rút lại ngưng tụ về phía đầu ngón tay Tư Đồ Nam.
Cuối cùng khi ngọn núi toàn bộ biến mất, uy lực của Nhất Chỉ Sơn Động này cũng đạt tới mức cao nhất. Phảng phất một chỉ này chính là ngọn núi xông thẳng tới. Trong cung điện tiếng cười sang sảng cực kỳ vui vẻ quanh quẩn, đồng thời cũng có một hồi gào thét khiến cho mặt đất run rẩy điên cuồng bạo phát ra.
Hai cỗ lực lượng "ầm" một tiếng va chạm vào nhau, lập tức hình thành một cỗ gió lốc không thể tưởng tượng nổi quét ngang. Nó hóa thành vô số xung kích tản ra bốn phía, giống như mặt đất bị mạnh mẽ móc lên vài trượng, bụi đất lượn lờ nơi cung điện của Vương Lâm. Lúc này dưới chấn động, mảnh đất oanh một tiếng sụp đổ, tất cả mảnh vỡ đều cuốn bay ngược.
Thân hình Tư Đồ Nam run lên, ánh mắt lộ vẻ khiếp sợ. Thân hình hắn hóa thành một cầu vồng nhanh chóng lui về phía sau. Sau khi lùi ra hơn trăm trượng khiến lực lượng mạnh mẽ không thể tin rơi vào thân thể hoàn toàn tiêu tan. Nhưng mặc dù như vậy tay phải hắn vẫn còn đang run rẩy, có chút tê cứng.
- Đây là thần thông gì? Chỉ vẻn vẹn lực lượng thân thể có thể phá thuật Sơn Động của ta, lại khiến ta không thể không lui. Tiểu từ này khi nào biến thành lợi hại như vậy!
Ánh mắt Tư Đồ Nam lộ vẻ hưng phấn, thân hình nhảy tới trong tiếng cười dài. Khi hắn đang ở không trung, tay phải chỉ ra phía trên, miệng cười lớn:
- Sơn Động chỉ vừa rồi ta chỉ phát huy lực Nhất Sơn. Ngươi hãy nhìn cho kỹ Sơn Động Nhất Chỉ đầy đủ uy lực. Đây chính là lão tử ở trên tinh cầu hoang dã chim không thèm ỉa cảm ngộ thật lâu mới hoàn thiện!
- Được!
Tiếng cười dài của Vương Lâm từ mặt đất truyền đến. Chỉ thấy thân hình của hắn bước một bước trực tiếp đi ra đứng giữa không trung nhìn Tư Đồ Nam ở phía trước. Ánh mắt hắn lộ ra một tia kích động và thân thiết hiếm thấy.