Nhìn tinh cầu tu chân một màu xanh thẳm cách đó không xa, thần thức Tư Đồ Nam bỗng nhiên tản ra, quét ngang tinh cầu. Thần thức này giống như một trận gió lốc, điên cuồng tới gần Thủy Linh tinh, lập tức gào thét trên tinh cầu.
Tu vi Tịnh Niết sơ kỳ khiến cho thần thức Tư Đồ Nam cực kỳ sắc bén. Hơn nữa ý cảnh gần như ma đạo cuồng ngạo khiến cho trong thần thức của hắn ẩn chứa một loại linh hoạt sắc bén nghiêng trời lệch đất không sợ hãi chút nào.
Thần thức quét ngang, toàn bộ Thủy Linh tinh bỗng nhiên run lên, phảng phất như có một bàn tay to ở bên trong khuấy động. Mặt đất truyền ra những tiếng "ầm ầm", ngay cả không trung cũng trong nháy mắt gió nổi mây cuộn, trời đất biến sắc! Trần Đạo Tam Tử vốn đang khoanh chân ngồi, lúc này mạnh mẽ mở hai mắt, lộ ra vẻ âm trầm. Ba người gần như thân hình đồng thời nhoáng lên, biến mất ở chỗ bế quan, lúc xuất hiện đã ở giữa không trung.
Chỉ có điều thần thức này quá mạnh, ba người vừa xuất hiện lập tức liền bị cuốn lui trăm trượng, không thể không dùng toàn lực chống cự mới có thể miễn cưỡng đứng vững.
Còn có Đầu to và Lôi Cát cũng lập tức cảm nhận được cỗ thần thức khổng lồ này tràn ngập. Lôi Cát tu vi không đủ, dưới thần thức này đảo qua trực tiếp phun ra một ngụm máu, sắc mặt tái nhợt. Nhưng hắn không chút khiếp đảm, lộ ra một vẻ âm trầm.
Đầu to cố gắng chịu đựng lực chấn động do thần thức tràn ngập gây nên, nhoáng một cái xuất hiện ở nơi Vương Lâm bế quan. Hắn cùng Tháp Sơn nhìn chằm chằm bầu trời, hộ pháp cho Vương Lâm.
Về phần những tu sĩ tu vi kém, giờ phút này mỗi người đều mặt không huyết sắc. Người bị nhẹ thì phun máu tươi, người bị nặng thì lập tức hôn mê. Chỉ có một số ít người như Triệu Tuyết, Linh nhi có Trần Đạo Tam Tử tặng pháp bảo hộ thân, mới miễn cưỡng chịu đựng được.
Thần thức cực kỳ hống hách kia tràn ngập, đảo qua nơi cung điện của Vương Lâm. Chỉ là lúc này Vương Lâm đang tế luyện nữ thi. Trải qua thời gian dài luyện hóa, dĩ nhiên đã tới khoảnh khắc quyết định.
Lúc này tâm thần Vương Lâm và nữ thi gần như liên tiếp toàn bộ. Như vậy trừ khi là tu vi cao hơn hắn rất nhiều, nếu không chỉ dùng thần thức dò xét chỉ có thể cảm nhận được nữ thi này. Dù sao tu vi của nàng cũng đạt tới trình độ Tịnh Niết sơ kỳ.
Thần thức kia hơi chút tạm dừng liền quét ngang qua. Phù Phong tử trong cung điện xa xa, hai mắt lóe tinh quang, mày nhăn lại. Trong khoảnh khắc thần thức kia quét tới, hai mắt hắn lập tức hiện lên ánh sáng lờ mờ, tay trái bấm pháp quyết chỉ về phía trước.