Vương Lâm bình thản liếc mắt nhìn Phù Phong tử một cái. Hai bên đều là người thông minh, có một số việc không cần cảnh cáo cùng nói nhiều. Hắn gật gật đầu, coi như việc này đã qua.
- Vương đạo hữu! Với hiểu biết của ta đối với những lão quái ở Thiên Vận tinh, thời điểm vùng đất Yêu Linh lại mở ra hẳn là không lâu nữa. Nhanh thì mấy tháng, lâu khoảng nửa năm chắc chắn mở ra. Thời gian chúng ta không còn nhiều nữa. Lần này ta mang thương tích, cần bế quan khôi phục tới đỉnh, không quấy rầy nữa.
Sau khi có ý thật tình hỗ trợ Vương Lâm, Phù Phong tử cũng dần dần suy nghĩ đến chuyện vùng đất Yêu Linh.
Từ biệt Vương Lâm, Phù Phong tử rời đi, sau khi trở lại cung điện lập tức bắt đầu ngồi xuống thổ nạp.
Sau khi Phù Phong tử rời đi, lông mày Vương Lâm nhăn lại. Hắn nhìn tay phải của mình, sau khi trầm mặc một lúc lập tức lại một lần thi triển lực tàn đêm. Lập tức trên tay phải hắn lại có kim quang bao phủ.
Trong khoảnh khắc kim quang xuất hiện, nguyên lực trong cơ thể Vương Lâm giống như ngựa hoang đứt cương, gần như không bị khống chế ngưng tụ về phía tay phải.
Ánh mắt Vương Lâm chợt lóe, tay phải nhoáng lên một cái kim quang lập tức tiêu tan. Nguyên lực trong cơ thể hắn lúc này mới chậm rãi thu hồi. Nhưng chỉ trong chốc lát như vậy cũng tiêu hao của hắn hơn một phần.
- Cũng giống như vừa rồi, chỉ cần vừa thi triển thuật này nguyên lực trong cơ thể lập tức bay nhanh đi. Với nguyên lực trong cơ thể ta muốn chân chính thi triển lực tàn đêm này căn bản không đủ. Nhưng vì sao khi ở trên đỉnh núi kia, ta lại có thể không cần tiêu hao một chút nguyên lực nào thi triển ra lực tàn đêm lại cực kỳ kinh người… Vương Lâm chau mày.
- Hay là… Vương Lâm mạnh ngẩng đầu, mắt lóe lên ánh sáng giống như hiểu ra điều gì.
Trong nháy mắt, ban ngày trôi qua đêm tối lại đến, Vương Lâm thủy chung khoanh chân ngồi trong cung điện. Hắn trầm ngâm không ngừng, mãi cho đến khi đêm tối trôi qua. Sáng sớm hôm sau vừa bắt đầu, ánh mắt Vương Lâm lóe lên, đứng lên bước về phía trước một bước.
Thân hình hắn lập tức biến mất, lúc xuất hiện lại đi tới đỉnh núi hơn hai tháng cảm ngộ!
Gió biển thổi đến mang theo từng cơn lạnh của đêm, thổi lên người Vương Lâm nhưng không khiến Vương Lâm có bất kỳ chú ý nào. Mắt hắn lộ tinh quang nhìn chằm chằm vầng mặt trời đang chậm rãi dâng lên từ mặt biển phía xa xa. Vương Lâm hít sâu một hơi, nâng tay phải lên. Lực tàn đêm cảm ngộ ra lại một lần nữa tràn ngập toàn thân, cuối cùng toàn bộ ngưng tụ về phía tay phải.
Trong nháy mắt này, tay phải Vương Lâm lập tức lóe lên từng trận kim mang. Nguyên lực trong cơ thể hắn không tiêu hao chút nào. Mà trong khi tay phải nâng lên, tâm niệm khẽ động, Vương Lâm ngay lập tức phát hiện. Không ngờ từ trong mặt trời buổi sáng dần dần dâng lên kia lập tức có sức mạnh vô tận của trời đất ngưng tụ đến, dung nhập vào trên tay phải hắn, khiến cho kim mang trên tay phải lập tức tỏa ra vạn trượng!
Theo càng nhiều sức mạnh từ trong vầng mặt trời xuất hiện toàn bộ dung nhập vào tay phải Vương Lâm, dần dần kim quang trên tay phải Vương Lâm càng ngày càng đậm. Cuối cùng kim quang từ cánh tay phải lan tràn khắp toàn thân Vương Lâm!
Vương Lâm lúc này toàn thân phát ra kim quang vô tận. Kim quang tràn ngập lập tức thân thể hắn giống như một mặt trời. Một lúc sau thân thể hắn không ngờ thay thế hẳn mặt trời, trở thành mặt trời dâng lên khỏi mặt biển trong trời đất này.
Hai mắt Vương Lâm lộ vẻ hiểu ra, tâm niệm buông lỏng. Lập tức kim quang bên ngoài thân thể chậm rãi tiêu tan cho đến khi mờ dần rồi hoàn toàn biến mất.
- Quả nhiên là như vậy. Loại thần thông tự nghĩ ra này uy lực kinh ngươi. Lấy nguyên lực của ta không đủ để thi triển, chỉ có trong nháy mắt mặt trời mọc mới có thể mượn sức mạnh trời đất để sử dụng.
Vương Lâm trầm ngâm hồi lâu, hơi chút lắc đâu, thân hình bước về phía trước, biến mất dạng.
- Tuy nói có hạn chế, nhưng nếu ta đánh nhau vào lúc mặt trời mọc, phối hợp với thần thông con mắt thứ ba và Xạ Thần Xa, như vậy cho dù là Toái Niết sơ kỳ ta chắc chắn có thể liều mạng đánh một trận!
- Giây phút đầu tiên của bình minh chính là lúc Vương Lâm ta mạnh nhất!
Vương Lâm trở lại trong cung điện, ánh mắt lóe lên hàn quang, thì thào lẩm bẩm:
- Không tính Phù Phong tử, không biết ai sẽ là người thứ nhất bị ta gặp được vào lúc bình minh mà ta mạnh nhất!
Vương Lâm khoanh chân ngồi, hai tay bấm pháp quyết. Lập tức từng đạo cấm chế hiện lên tràn ngập toàn bộ cung điện. Sau đó tay phải hắn điểm lên mi tâm, lập tức Tâm Cấm thuật tràn ngập, một tia tơ đen bay ra, hóa thành cấm chế bay ra bốn phía.
Theo hàng loạt cấm chế tràn ngập xung quanh, cung điện hoàn toàn bị phong ấn.