Cửa cung điện từ bên trong mở ra, Vương Lâm mang theo vẻ mặt mỉm cười nhìn Linh nhi đang khiếp đảm đứng ở đó cười nói:
- Ngươi đến nơi này sớm như vậy tìm ta có việc gì sao?
Nhìn thấy Vương Lâm đi ra, Linh nhi nhẹ nhàng thở phào, vỗ vỗ ngực, nhẹ nhàng nói:
- Tiền bối, trời đã sáng, Thuỷ Linh Tinh buổi sáng rất đẹp, Linh nhi muốn hỏi một chút tiền bối có nguyện ý đi nhìn qua một chút không?!
Nàng nói xong khuôn mặt nhỏ nhắn liền đỏ lên, mặc dù Vương Lâm là tiền bối nhưng nàng nhìn thấy bộ dàng này so với mình cũng không lớn hơn bao nhiêu tuổi, nàng lại mời không rõ ràng như thế không khỏi khiến cho tim đập nhanh hơn, có chút ngượng ngùng.
Vương Lâm nghe lời nói này thu hồi sự tươi cười trên mặt, nhíu mày.
Linh nhi vẫn quan sát biểu tình của Vương Lâm, giờ phút này nhìn thấy Vương Lâm nhíu mày tâm thần lập tức thất vọng, trống rỗng. Nàng cắn môi đứng ở nơi đó cũng không biết là nên nói cái gì nữa.
- Linh nhi cô nương, lão phu còn muốn tu luyện, nếu ngươi đi một mình mà sợ hãi ta sẽ cho Tháp Sơn đi cùng cũng được.
Vương Lâm nói xong ánh mắt dừng trên người Tháp Sơn bình thản dặn dò nói:
- Tháp Sơn ngươi cùng cô nương này đi xem xem, nhớ dọc đường bảo hộ nàng an toàn.
Nói xong Vương Lâm không nhìn lại Linh nhi mà xoay người hướng trong cung điện đi vào.
Trong lòng hắn cười khổ, ý tứ trong lời nói của Linh nhi kia hắn như thế nào mà không rõ, chỉ có điều hắn tu đạo đã hơn ngàn năm, nói là lão quái vật có chút khoa trương nhưng với tu vi của hắn thì cũng phù hợp thôi.
Hơn nữa thực tế tuổi của hắn cũng đã hơn một ngàn, vượt quá xa cái nha đầu tên là Linh nhi kia, cho nên hắn đối với Linh nhi này chỉ có chút hoà nhã, ngoại trừ là tình cảm của một trưởng bối đối với một hậu bối thì không còn có ý gì khác.
- Linh nhi không có ý khác, chỉ là muốn cùng tiền bối đi xem nhật sơ, một thỉnh cầu nho nhỏ như thế mà tiền bối cũng không đáp ứng sao?
Trong mắt Linh nhi ngấn lệ, nàng cũng không biết chính mình rốt cuộc làm sao lại như vậy, lúc trước sau khi tỉnh dậy ở trong phòng ngay lập tức liền có ý muốn đến tìm Vương Lâm để hỏi về đáp án của cảnh tượng ở trong mộng, nàng có một cảm giác hết thảy những việc này nếu đi hỏi Vương Lâm sẽ biết được tất cả.
Vương Lâm quay lưng về phía Linh nhi bước chân không dừng lại, sau khi đi vào trong cung điện tay áo vung lên cánh cửa liền chậm rãi khép lại.
- Tiền bối, Linh nhi muốn biết hư ảnh người khổng lồ trên bầu trời đêm qua. Hắn… hắn là cái gì?
Linh nhi sốt ruột liền muốn tiến lên phía trước.
Ánh mắt Tháp Sơn chợt loé trực tiếp bước ra một bước ngay lập tức có một đạo gợn sóng tản ra dừng ở trên người Linh nhi, đem thân thể của nàng đẩy ra xa mấy trượng.
Tu vi Linh nhi vốn không cao, giờ phút này liên tục lui ra phía sau, sắc mặt lập tức trở nên nhợt, linh lực trong cơ thể không ổn, hơn nữa trong lòng cực kì lo lắng sự việc kia, người lại một đêm tâm thần không yên lập tức khiến cho linh lực tán loạn, một ngụm máu tươi liền trực tiếp phun ra.