- Vị huynh đệ kia không thích mỹ sắc, phỏng chừng ngươi không thể có khả năng nhận biết được.
Tư Đồ Nam cười ha hả nói, nói xong bàn tay hắn vô thanh vô tức đặt ở phía trên eo thon nữ dùng sức nhéo một cái.
Nàng kia không thuận theo vùng ra đang muốn chống lại, lại bị Tư Đồ Nam dùng sức lôi kéo ôm trực tiếp vào trong ngực, hắn cười dài hướng thân mình về phía trước nhoáng một cái thẳng đến Thiên Vận Tinh mà đi tới.
- Tiểu nương tử chớ sốt ruột, dọc đường đi lão tử đã cho ngươi no say đến mấy lần, nhưng ngươi nói tỷ muội trong Phấn Hồng Cung đều là mỹ nhân, chúng ta trước tiên tới nơi đó nhìn xem rốt cuộc có hay không tuyệt diễm như người nói.
Nàng kia che miệng cười, ánh mắt quyến rũ dịu dàng nói:
- Chắc chắn sẽ khiến cho Tư Đồ tiền bối vừa lòng, nhưng đến lúc đó đừng quên tỷ muội Phấn Hồng Cung chúng ta!
Tư Đồ Nam nghe những lời này trong lòng ngứa ngáy không khỏi nghĩ tới mấy người tuyệt sắc trên Phượng Loan Tinh kia thầm nhủ nếu có một ngày có thể xưng bá Phượng Loan tinh cùng với Vương Lâm huynh đệ trái ôm phải ấp nhất định là việc khoái hoạt nhất.
- Đáng tiếc tiểu tử họ Lâm là một tên đầu gỗ, uổng phí ta lúc trước mất mấy trăm năm dạy bảo.
Tạm thời không nói đến Tư Đồ Nam đang tiêu dao khoái hoạt nơi này. Lúc này đây, bên trong Thủy Linh Tinh cách xa Thiên Vận Tinh này, mắt phải Vương Lâm loé ra lam mang, tay áo phất lên liền trực tiếp trở về lại trong cung điện, tiếp tục bế quan.
Mọi người bên ngoài lần lượt tản đi, Thuỷ Linh Tinh khôi phục lại màn đêm yên lặng.
Một đêm này nhất định sẽ có nhiều người không thể ngủ được, thậm chí ngay cả ngồi tĩnh toạ cũng vô pháp tĩnh tâm, Trần Đạo Tam Tử như thế, Phù Phong Tử như thế, còn có thiếu nữ tên Linh nhi kia cũng là như vậy.
Nàng như thế nào cũng không thể quên bóng dáng bán ngồi xổm đã đầu đội trời chân đạp đất kia, vô pháp định tâm tĩnh toạ, chỉ có thể nằm trên giường trằn trọc qua lại không có cách nào tĩnh hạ tâm lai.
- Vì sao ta nhìn thấy bóng dáng thật lớn kia lại có một loại cảm giác như mộng nhập Luân Hồi, giống như tại một khắc kia trong lòng nổi lên sự sùng kính.
Linh nhi nghĩ mãi mà không hiểu, mãi cho đến khi trời sắp sáng mới mơ mơ màng màng thiếp đi.
Nàng ngủ không lâu, nhưng ở trong mơ lại giống như đã trải qua cả một đời.
Ở trong mơ nàng giống như đã hoá thành một người khác, mặc quần áo xa lạ, ở một thế giới vừa quen thuộc lại vừa xa lạ, giữa không trung có một mảnh xanh thẳm giống như tơ lụa làm cho người ta nhìn đến mê mẩn.
Mà nàng lại đứng ở trên tế đàn cao nhất trong mây, ở dưới tề đàn đứng đầy một đám cả trai lẫn gái ăn mặc quần áo kì dị, lúc này toàn bộ những người này quỳ trên mặt đất miệng phát ra ngôn ngữ kì quái vang khắp trời đất.
Nàng duỗi hai tay ra thần sắc một mảnh tôn kính nhìn vào không trung giống như đang kêu gọi câu thông thiên địa.
Một hồi lâu, giữa không trung đột nhiên phong vân biến hoá, những tầng mây hiện ra cuồn cuộn bay đến đem toần bộ không trung xanh thẳm che phủ, mọi người dưới tế đàn tiếng niệm chú ngữ càng lớn, toàn bộ một đám thần sắc lộ ra vẻ kích động và qủa nhiên cực kì cung kính.