Ấn ký kia là một con rồng ẩn trong mây, cả thân thể nó là màu xanh trông giống như một con thanh long. Bên trong thuẫn này tràn ngập Cổ Thần khí, nhưng nó lại bị ấn ký kia ngăn trở, khiến cho khí tức Cổ Thần không thể tràn ra nhiều, thuỷ chung bị giam cầm ở phía trong tấm thuẫn, không thể tiết ra ngoài.
Trầm ngâm thật lâu, Vương Lâm nâng tay phải lên hướng về ấn ký kia bỗng nhiên điểm tới.
Khoảnh khắc ngón tay hắn đụng đến, ấn ký kia lập tức có một trận lực phản chấn hùng mạnh ầm ầm truyền ra, hình thành một cỗ lực lượng rất lớn, ầm một tiếng khiến cho ngón tay Vương Lâm bị đẩy văng ra.
Thanh quang tiểu thuẫn chấn động, kịch liệt loé ra thanh quang, trong phút chốc thanh quang chiếu sáng đạt tới đỉnh không ngờ hoá thành một con thanh long.
Thanh long này thân mình dài hơn mười trượng, bao phủ hơn nửa cái cung điện, thoạt nhìn một thân vảy rồng cực kì rực rỡ, uốn lượn gấp khúc, cũng tràn đầy uy nghiêm , giờ phút này nó mở miệng ra mang theo một tiếng rít gào hướng về Vương Lâm cắn tới.
- Nghiệt súc!
Hai mắt Vương Lâm lạnh lùng, tay phải vỗ vào hư không một chưởng, lập tức có một cỗ cuồng phong gào thét mà đến, quét ngang thanh long kia, lại lấy tốc độ sét đánh đồng loạt bao vây thân thể thanh long kia đang muốn bóp nát.
Nhưng tại giờ khắc này hai mắt thanh long kia lộ ra thanh quang dày đặc, thân mình nhoáng lên một cái, không ngờ từ trong cơ thể nó lại phân ra một đạo thanh khí, cấp tốc hoá thành một phân thân thanh long khác nhằm thẳng hướng mi tâm Vương Lâm cắn đến.
Vương Lâm cười lạnh, toàn thân hắn mạnh nhất chính là chỗ mi tâm này, nếu con mắt thứ ba mở ra cho dù là thân thể Cổ Thần cũng không chống đỡ nổi, càng không cần phải nói có ngày đó hay không.
- Muốn chết!?
Phía trên mi tâm của Vương Lâm liền có một đạo khe hở bỗng nhiên mở ra, trong khe hở này lộ ra hồng quang chói mắt, nó mở ra trông giống như một hắc động tản ra một lực hút hùng mạnh lao thẳng đến thanh long kia bao phủ.
Hai mắt thanh long lộ ra tia rung động gầm nhẹ một tiếng định rút lui, nhưng khoảng cách từ thân mình nó đến mi tâm của Vương Lâm quá gần, lúc này mới lui ra phía sau dĩ nhiên là không kịp, khoảnh khắc con mắt thứ ba của Vương Lâm mở ra, nó liền trực tiếp hoàn toàn bị hút vào trong.
Chỉ có từng trận long khiếu dư âm còn vờn quanh trong cung điện.
Bản thể con thanh long trong tay Vương Lâm liền trở nên uể oải, hào quanh liền ảm đạm. Vương Lâm bóp nhẹ một cái, bịch một tiếng nó hoá thành nhiều điểm thanh quang hướng bốn phía tản ra, cuối cùng cũng tiêu tan. Ở trên tay phải Vương Lâm xuất hiện một mảnh vỡ bằng ngón tay cái.
Trên mảnh vỡ này chạm trổ một con thanh long rất sống động, nếu có phàm nhân nhìn thấy tâm thần chắc chắn sẽ bị chấn động.
Vương Lâm cầm mảnh vỡ nhìn kĩ vài lần, tại mặt trên hắn cảm nhận được khí tức của nó và ấn ký Chu Tước ở mi tâm có chút giống nhau.
- Tứ Thánh Tông có Chu Tước, Huyền Vũ, Thanh Long, Bạch Hổ, phải chăng toái phiến này là vật thuộc loại Thanh Long Thánh Tông?!