Một tiếng "Ầm" vang lên, Vương Lâm lập tức có cảm giác như linh hồn bị thổi ra. Theo gió lạnh không ngừng mà lui về phía sau, biến mất trong vô tận hư vô.
Trong khi không ngừng lui về sau, tâm thần Vương Lâm một mảnh hốt hoảng. Hắn cảm giác được mình đang không ngừng thu nhỏ lại, ngàn năm Tuế Nguyệt trong nháy mắt vụt qua, toàn bộ nghịch chuyển trở lại. Tất cả mọi chuyện cũ đi ngược lại trong tâm thần, cuối cùng dừng lại khi trẻ con, nằm trong bào thai nối với cuống rốn mẹ.
Tiếng "thình thịch", tiếng tim đập "thình thịch" rõ ràng truyền vào trong tai Vương Lâm. Thân tình cha mẹ đã lâu dung nhập tâm thần hắn. Chỉ có điều loại cảm giác này chỉ hơi ngừng lại liền bị gió lạnh thổi đi.
Vương Lâm rõ ràng cảm nhận được, mình lại một lần lui về phía sau. Lúc này đây giống như có một lực lượng kỳ dị ngăn cản. Chỉ có điều lực lượng này so sánh với luồng gió đẩy Vương Lâm về sau thì thật sự nhỏ bé không đáng kể.
"Phịch" một tiếng, lực lượng kỳ dị ngăn cản hắn lui về sau bị sụp đổ. Vương Lâm thấy được một hình ảnh không thể tin, tâm thần rung động. Cho dù là trong kiếp sống hơn ngàn năm tu đạo cũng cực kỳ hiếm thấy.
- Đây… Đây là… Vương Lâm thì thào tự nói. Hắn thấy được trời xanh, mây trắng, thấy được dưới mây trắng kia một con chim đang giương cánh bay.
Con chim này cực kỳ xinh đẹp, lông chim trên thân nhiều vẻ, trong khi bay lại mạnh mẽ. Thường thường vừa di động giống như vẽ ra một hình cung Thiên Đạo, dần dần đi xa.
Vương Lâm kinh ngạc nhìn con chim không ngừng bay xa kia, có loại ảo giác. Giống như con chim này mình… rất quen thuộc, rất quen thuộc… Hắn nhìn đến cuộc sống ngắn ngủi của con chim. Cuộc sống này người khác xem ra có lẽ không thú vị. Nhưng rơi vào mắt Vương Lâm lại giống như có một trí nhớ đã tiêu tan khi đời trước luân hồi ở trong đầu đã lâu, bị xúc động thật sâu mà mở ra.
- Bổn nguyên… Đây… Đây mới là bổn nguyên… Trong đầu Vương Lâm giống như bị sét đánh ầm qua, giống như nắm được một ít rõ ràng.
Cuộc sống của con chim kia không lâu, chỉ có vài chục năm mà thôi. Khi tận mắt nhìn thấy con chim này chết trong miệng mãng xà, trong lòng Vương Lâm đau xót. Ánh mắt con chim trước khi chết giống như nhìn phá hư vô. Rơi vào trong mắt hắn hoàn toàn mở ra trí nhớ mà nguyên bản hết thảy lực lượng đều không có khả năng tìm lại được.
Lại một tiếng "ầm" vang lên, thân hình Vương Lâm lại lui về sau, theo gió lạnh thổi tới thân hình hắn không ngừng lui ra sau. Cỗ lực lượng kỳ dị ngăn cản hắn lui về sau lại một lần nữa xuất hiện.