Vương Lâm từng đoán Tứ Thánh Tông mạnh mẽ. Chỉ có điều chưa từng nghĩ tới Tứ Thánh tông này không ngờ vượt quá sự tưởng tượng của hắn.
Theo hai người tới gần, Đại La tinh trong mắt Vương Lâm càng lúc càng lớn. Đây là lần đầu tiên hắn đi vào Đại La tinh này. Càng tới gần càng có thể cảm nhận rõ ràng vô tận kiếm khí kia trên Đại La tinh không lúc nào ngừng tràn ra.
Trên tinh cầu này, biển cả chiếm hơn nửa. Một tông phái duy nhất chính là Đại La Kiếm Tông!
Từng tháp cao khắp nơi, lần lượt hiện ra trong mắt Vương Lâm.
Trên mặt đất, một đám đệ tử Đại La Kiếm Tông bay lên, lơ lửng giữa không trung. Liếc mắt nhìn lại, rậm rạp không dưới mấy vạn!
Chẳng qua khiến Vương Lâm kỳ quái chính là tu vi những người này đa số đều là Vấn Đỉnh. Âm Hư tuy có nhưng cực kỳ ít ỏi. Về phần Dương Thật, lại không có một người.
- Có phải là cảm thấy kỳ quái. Đường đường Đại La Kiếm Tông không ngờ ít có tu sĩ chân chính bước thứ hai?
Lăng Thiên Hậu khẽ mỉm cười nói.
Vương Lâm cũng không giấu diếm, gật đầu nói:
- Quả thực khó hiểu.
- Bảy hệ đệ tử của Thiên Vận đều mỗi ngày áp chế tu vi. Sợ tu vi không thể khống chế mở ra phong ấn, bị Thiên Vận lão nhi thôn phệ. Mà Đại La Kiếm Tông ta thì không có việc này. Chẳng qua tu sĩ chân chính tới bước thứ hai đi nơi khác mà thôi.
Mấy vạn tu sĩ phía dưới đều là đeo kiếm lớn sau lưng. Giờ pút này từng người cực kỳ cung kính. Vào khoảnh khắc Vương Lâm và Lăng Thiên Hậu giáng lâm, đám đệ tử Đại La Kiếm Tông này lập tức khom người cùng hô lên:
- Cung nghênh tông chủ Kiếm Tôn!
Thanh âm này trùng trùng điệp điệp, hóa thành một đạo như cuồng lôi quanh quẩn trên Đại La tinh.
Lăng Thiên Hậu cười ha hả. Lúc này trong mấy vạn đệ tử kia bay ra mười mấy người cực kỳ cung kính nhanh chóng tới gần Lăng Thiên Hậu. Trong đó có mấy người đúng là ngày trước theo Lăng Thiên Hậu đi Thiên Vận tông, nhận biết Vương Lâm.
Lúc này sau khi họ nhìn thấy Vương Lâm, lập tức vẻ mặt trở nên cổ quái. Hiển nhiên bọn họ đoán không ra Vương Lâm vì sao ở cùng một chỗ với Lăng Thiên Hậu.
Ánh mắt Vương Lâm đảo qua mấy vạn người này, trong lòng khẽ động.
- Lúc trước trận chiến ở Liên minh Bắc bộ ta từng gặp Thần Long. Nhưng bây giờ ở đây lại không thấy bóng dáng hắn.
Lăng Thiên Hậu vung tay áo, bay về phía trước, nháy mắt liền đi tới trên một tòa tháp khổng lồ trên mặt đất.
- Từ nay về sau, Vương Lâm là trưởng lão của Đại La Kiếm Tông ta!
Lăng Thiên Hậu chỉ nói một câu này, nhoáng lên một cái tiến vào trong tháp lớn kia.
- Vương trưởng lão! Lão phu phải bế quan mấy tháng. Trong lúc này ngươi ở trong Đại La tinh ta, tuyệt đối không có nguy hiểm!
Thần niệm Lăng Thiên Hậu truyền vào trong tai Vương Lâm, quanh quẩn hồi lâu.
- Lăng Thiên Hậu này nói cho ta biết nhiều chuyện bí ẩn như vậy, lại giúp ta như thế. Ý ngầm bên trong đó là muốn tốt cho ta… Chuyện này, sợ rằng nguyên nhân lớn nhất vì ta là Chu Tước tự liệt… Cũng có một bộ phận là hắn muốn ta an tâm!
Vẻ mặt Vương Lâm như thường nhưng trong lòng đối với hết thảy đều như gương sáng.
Sau khi Lăng Thiên Hậu tiến vào tòa tháp khổng lồ kia, mấy vạn đệ tử Đại La Kiếm Tông ánh mắt nhất tề ngưng tụ trên người Vương Lâm. Đối với việc vạn người nhìn kỹ, Vương Lâm đã thành thói quen. Thần sắc hắn bình tĩnh, thần thức tản ra như gió lốc quét ngang ra bốn phía.
Thần thức Khuy Niết sơ kỳ xa xa không phải mấy vạn đệ tử Đại La Kiếm Tông này có thể chống cự. Thần thức quét qua lập tức đám đệ tử Đại La Kiếm Tông này sắc mặt biến đổi. Ánh mắt nhìn về phía Vương Lâm lộ vẻ kính sợ.
- Nơi ở của lão phu ở đâu?
Vương Lâm bình tĩnh mở miệng.
Một người con gái mặt đẹp tuyệt trần ở phía trước, bước lên vài bước dừng lại trước người Vương Lâm mười trượng, cung kính nói:
- Đệ tử Chu Tú gặp qua trưởng lão. Trưởng lão tới đột nhiên. Nơi… Nơi ở do trưởng lão tự mình chọn… Thanh âm Chu Tú có chút dè dặt.
Vương Lâm bước lên một bước, thân hình biến mất. Lúc xuất hiện lại ở bên ngoài một tòa tháp cao bên ngoài ngàn dặm. Hơi liếc mắt nhìn một cái, Vương Lâm không tiến vào mà khoanh chân ngồi ở ngoài tháp.
Sau khi ngồi xuống, tay phải hắn vung lên. Lập tức bốn phía liền có Đại Phiến Cấm chỉ biến ảo ra.
Về phần đệ tử Đại La Kiếm Tông, giờ phút này từng đám bàn luận rồi tản ra. Ánh mắt lúc thi thoảng nhìn về nơi Vương Lâm.
Vương Lâm khoanh chân, ánh mắt âm trầm. Chuyện xảy ra lúc này, hắn có một loại cảm giác hết thảy đều nằm trong tính toán của Thiên Vận tử. Coi như mỗi một bước của mình đều nằm trong tính toán của đối phương.
- Thiên Vận tử! Năm xưa Vương mỗ khiến ngươi sai lầm một lần. Hôm nay ta liền cho ngươi hoàn toàn tính sai!
Vương Lâm vỗ túi trữ vật, lập tức một tia cực dương kia xuất hiện trong tay hắn. Từ nó truyền ra từng trận cực nóng, Vương Lâm không dám nắm chặt, chỉ có thể cầm hờ hờ. Hắn có loại hiểu ra, nếu chính mình nắm chặt vật này, sợ là bàn tay ngay lập tức sẽ bị cực nóng bên trong nó xuyên qua!