Hai thanh kiếm không ngừng va chạm với nhau, hình thành gió lốc khổng lồ quét ngang tinh không. Va chạm không ngừng, thanh kiếm Sát Lục kêu lên một tiếng, bị bật ra ngoài. Mũi kiếm ầm ầm sụp đổ, hóa thành vô số khí Sát Lục tiêu tan.
Về phần Tiên Kiếm hình rắn, lại kêu "rắc" một tiếng. Từ giữa thân nứt ra một cái khe, cũng bị bật ra ngoài.
Thanh kiếm Sát Lục duy trì được ba giây, cuối cùng hoàn toàn sụp đổ, hóa thành vô số khí Sát Lục tràn ngập không trung. Thiên Vận tử áo xám cười dài, xoay người bước một cái đi trong tinh không thẳng đến Thiên Vận Tinh.
- Lăng Thiên Hậu! Việc của ngươi, lão phu mặc kệ.
Tiên Kiếm hình rắn trong khi lui về phía sau, hư ảnh kia từ khe hở bay ra, hóa thành hình Lăng Thiên Hậu. hắn nhìn chằm chằm vào một nơi trong tinh không, cười lạnh nói:
- Thiên Vận lão nhi. Ngươi rốt cục cũng tới!
Ở chỗ Lăng Thiên Hậu nhìn vào, hào quang bảy màu lóe lên. Thân hình Thiên Vận tử chậm rãi ngưng tụ. Chẳng qua thân hình hắn rất là hư ảo, toàn bộ đều là từ ánh sáng bảy màu tạo thành. Sau khi hắn xuất hiện, liếc mắt nhìn Lăng Thiên Hậu một cái, bình thản nói:
- Lăng Thiên Hậu! Đánh thì cũng đánh rồi, chỉ là việc của Thiên Vận Tông ta, ngươi không có đạo lý đi cản trở!
Mí mắt Lăng Thiên Hậu khẽ lật, cười lạnh không nhìn đến Thiên Vận tử. Ánh mắt hắn dừng trên người Vương Lâm, nói:
- Vương Lâm. Đại La Kiếm Tông của lão phu thiếu một trưởng lão. Ngươi có bằng lòng trở thành trưởng lão Đại La Kiếm Tông hay không?
Thiên Vận tử nhướn mày.
Hai mắt Vương Lâm chợt lóe, trong đầu hàng trăm ý niệm chuyển động, ôm quyền nói:
- Đa tạ!
Lăng Thiên Hậu nhìn về phía Thiên Vận tử, cười lạnh nói:
- Thiên Vận tử! Dựa theo ước định, hiện tại lão phu có lý do để tham gia vào chứ!
Chân mày Thiên Vận tử giãn ra, trầm mặc một lúc. Hắn khẽ mỉm cười, thâm ý sâu sắc nhìn thoáng qua Vương Lâm, bình thản nói:
- Như vậy, bên kia quên đi.
Hắn nói rất nhẹ nhàng bâng quơ, lại xoay người nhoáng lên một cái. Thân hình hắn hóa thành ánh sáng bảy màu, biến mất.
Cảnh tượng này khiến tâm thần Vương Lâm chấn động. Hắn nhìn chằm chằm nơi Thiên Vận tử biến mất, trầm ngâm.
Sắc mặt Lăng Thiên Hậu cũng trong nháy mắt âm trầm hẳn xuống, cau mày. Một lát sau hắn vỗ túi trữ, lập tức bên trong bay ra năm cái mai rùa xoay tròn trong tay hắn. Sau đó hắn lại bấm pháp quyết.
Giây lát, vẻ mặt Lăng Thiên Hậu càng thêm âm trầm, lẩm bẩm nói: