Lời hai người nói Vương Lâm nghe được rõ ràng. Tuy nơi đây không có bóng dáng Thiên Vận Tử nhưng lấy thần thông của Thiên Vận Tử, nếu là muốn đến nơi đây chỉ là trong nháy mắt!
Vương Lâm vẫn rất khó hiểu một việc. Việc này bởi vì năm xưa tu vi hắn không cao cũng không suy nghĩ quá sâu xa. Nhưng lúc này tu vi hắn đã được xếp vào hạng đại thần thông, như thế nào vẫn nhìn không ra sự chênh lệch giữa Lăng Thiên Hậu và Thiên Vận Tử!
Lăng Thiên Hậu này tu vi cao hơn Huyết tổ rất nhiều. Nhưng hắn so sánh với đám người Viêm Lôi tử, Thanh Thủy thì xa xa không bằng. So sánh với Thiên Vận Tử mà nói thì là một trời một vực cũng không phải là quá lời.
Nhưng Lăng Thiên Hậu này cũng đã đối nghịch với Thiên Vận Tử mấy vạn năm qua. Điểm này khiến Vương Lâm rất khó hiểu!
Nghe giọng điệu Thiên Vận Tử, dường như đối với Lăng Thiên Hậu rất nhẫn nhịn!
- Giữa hai người bọn họ, rốt cuộc có bí ẩn gì… Vương Lâm mặt không thay đổi, quan sát thật kỹ.
- Ngươi không tuân theo ước định!
Tiếng nói Thiên Vận Tử từ từ truyền đến trong trời đất, nghe không ra mừng giận. Nhưng trong khoảnh khắc thanh âm truyền ra, lập tức bầu trời đã lờ mờ sáng đột nhiên tối sầm lại!
Mặt trời đang dần mọc lên ở phương đông trong nháy mắt này giống như bị một lực lượng đại thần thông cuốn ngang, hoàn toàn bị che lại. Nháy mắt, trời đất tối sầm lại!
Vẻ mặt Lăng Thiên Hậu nghiêm túc, tay phải vung lên. Lập tức những thanh kiếm nguyên thần bên người lập tức phát ra những tiếng kiếm ngân mạnh mẽ, trực tiếp đâm lên bầu trời, tạo thành một đạo kiếm khí ngập trời!
- Không tuân theo thì sao! Thiên Vận lão nhi. Cho dù là ngươi để áo xám đi ra, chẳng lẽ ta lại sợ ngươi sao?
Lăng Thiên Hậu hừ lạnh, tay phải bấm pháp quyết chỉ ra kiếm khí phía trước mặt. Lập tức kiếm khí này "ầm" một tiếng sụp đổ, hóa thành vô tận hào quang, tràn ngập trong trời đất.
Dưới những đạo kiếm quang này, trời đất đen sẫm không ngờ cũng có từng tia ánh sáng, cũng khiến cho phía trước Vương Lâm chìm vào trong trạng thái hoàng hôn nửa tối!
Phía cuối của đất trời bỗng nhiên xuất hiện một bóng áo xám nhàn nhạt. Trên bóng sáng này truyền ra một cảm giác tịch mịch, càng lộ ra vô tận cô độc, lạnh lùng và cao ngạo.
Hắn từng bước từng bước chậm rãi đi trong trời đất, đi tới Lăng Thiên Hậu.
Vương Lâm vào khoảnh khắc nhìn thấy bóng xám này, thâm thần lập tức chấn động. Hắn lập tức nhận ra, bóng xám này không phải người khác, đúng là Thiên Vận Tử áo xám lúc trước truyền thụ Sát Lục Tiên quyết cho mình!