Bạch Nguy hai mắt ngưng đọng nhìn Vương Lâm. Gật gật đầu, cũng không nói cái gì, lúc này giờ Mão đã sắp qua rồi. Bạch Nguy thở sâu, lưu luyến nhìn thoáng qua thiên địa, cuối cùng ánh mắt dừng ở hướng đông, dường như thấy được quê hương mình ở đó… Hai mắt hắn lộ vẻ bi ai, yên lặng nhắm hai mắt, trong khoảnh khắc hai mắt khép kín, nguyên lực trong cơ thể vốn nồng đậm âm khí, trong thời gian ngắn phảng phất như mưa to gió lớn, điên cuồng bạo tăng.
Loại gia tăng này, nghe thấy mà hoảng sợ, hết thảy những lá cỏ khô vàng bên trong thung lũng đều ầm ầm vỡ thành vô số mảnh vụn, bay tới các vách tường chung quanh, tạo thành những tiếng ca ca, lập tức hóa thành sương lạnh.
Một cỗ âm khí thiên địa, từ trong cơ thể Bạch Nguy vô tận tràn ra bên ngoài, hình thành thành một cơn lốc xoáy bên trên đỉnh đầu. Lốc xoáy này hoàn toàn làm từ âm khí mà thành, lượn lờ, càng lúc càng lớn.
Âm khí rít gào, hai mắt Vương Lâm như điện, yên lặng nhìn Bạch Nguy.
Lốc xoáy kia vận tốc càng lúc càng nhanh, cuối cùng hình thành gió lốc, quét ngang làm cho toàn bộ thung lũng đóng thành băng. Ngay cả những mảnh vụn cỏ khô vàng cũng đọng lại trên không trung, không chút nhúc nhích.
Cấm chế ngoài sơn cốc, tuy nói tinh tế, nhưng lúc này cũng ầm ầm vài tiếng rồi vỡ vụn ra.
Thế giới bên ngoài nhìn về phía cốc núi này, lúc này mưa to rơi, khoảnh khắc tia chớp xẹt qua, liền có tiếng ầm ầm quanh quẩn không ngừng.
Mưa to tầm tã, rơi trên mặt đất hình thành những tảng nước lớn, đang không ngừng gọt rửa mặt đất. Giọt nước nhộn nhạo liên miên không ngừng gợn sóng.
Chỉ có điều, trong cơn mưa này, thung lũng kia phảng phất như ngăn cách với thế giới. Phàm là mưa dừng ở trên này, giống như có một cái lồng chụp lên toàn bộ bên ngoài thung lũng, đêm hết thảy mưa gió ngăn cản ở bên ngoài, chảy ra chung quanh.
Dần dần, trời mưa càng lớn, mơ hồ có thể nhìn thấy bên ngoài thung lũng, xuất hiện hình thành một u quang hình cung. U quang hình cung này đúng là cầm chế đã hiện hình trong cơn mưa.
Lúc này, âm khí càng lúc càng đậm, sau mọt lát, cái lồng chụp u quang kia không chịu nổi ca một tiếng, tạo thành một khe vỡ.
Ngay khi khe vỡ này hiện ra, âm khí từ bên trong tràn ra ngoài, âm khí vô hình, nhưng sau khi xuất hiện khiến cho trời đất liên tiếp vang lên những tiếng nổ ca ca.
Chỉ thấy những giọt mưa theo khe vỡ của cấm chế rơi xuống, nhưng chưa kịp vào bên trong đã bị những âm khí bên trong tràn ra ngoài va chạm vào, cả đám trở thành bông tuyết, theo âm khí bay lên tạo thành một cảnh tượng quỷ dị xuất hiện trong thiên địa.
Nơi âm khí đi qua, phàn là giọt mưa bị âm khí chạm vào, toàn bộ trở thành bông tuyết, bông tuyết này càng lúc càng nhiều, cuối cùng. Từ xa nhìn lại, phảng phất như có một chuỗi trân châu xuất hiện trên không trung. Trong ánh điện quang chợt lóe ra, tản mác ra ánh sáng trong suốt rực rỡ vô cùng.