-Tên của ta, là Bạch Nguy! Vương huynh có thể tới nơi này, chắc đã rõ lời Bạch mỗ vừa nói.
Bạch Nguy ánh mắt dừng ở trên cấm chế thung lũng, trầm giọng nói.
Vương Lâm cau mày, Bạch Nguy này âm khí trong cơ thể chẳng những vẫn còn, hơn nữa còn đậm hơn trước nhiều, thậm chí loại nồng đậm dĩ nhiên đã đạt tới vô cùng rùi.
Loại âm khí nồng đậm này, tuyệt không thể xuất hiện trong một cơ thể tu sĩ, cái này dĩ nhiên hóa thành gần như thực chất, với tu vi người này, nắm giữ âm khí như vậy, thân thể tất nhiên không chịu đựng được, nhất định toàn thân đoạn tuyệt sức sống mà chết, hóa thành âm thi.
-Bạch Dương nở hoa, trắng đen điên đảo, lời của Bạch huynh Vương mỗ đã hiểu một chút.
Vương Lâm ung dung thản nhiên chậm rãi nói.
Bạch Ngụy than nhẹ trên mặt lộ ra vẻ chua xót, trầm mặc một chút nhỏ giọng nói:
-Bạch mỗ tuy không tính được như sư tôn, ta vốn tưởng rằng phải ba tháng mới chân chính phát được tác dụng. Dùng ba tháng này, mời Vương huynh giúp ta, ta có hai thành nắm chắc một chút, đáng tiếc…có trốn cũng không thoát khỏi tính kế của sư tôn.
Vương Lâm mặt nhăn không nói gì.
-Vương huynh, ta vốn tưởng rằng huynh sẽ không phát hiện ra nhanh như vậy, đang muốn ngày mai gợi ý thêm một chút, nhưng hiện giờ đã không cần rồi. Lúc này là giờ mão, sư tôn đang bế quan, giờ mão qua đi, sư tôn sẽ phát hiện dị thường ở nơi này sẽ tới đây ngay lập tức.
-Trước khi sư tôn tới, Vương Lâm nguyện ý nghe Bạch mỗ kể vài chuyện xưa không… Bạch Nguy vẻ mặt chua xót, thở dài một tiếng, hai mắt vội mê man trong hồi ức.
-Ta sinh ra ở một gia đình phú quý phàm trần Thiên Vận Tinh. Lúc sinh ra, trên thiên vận tinh xuất hiện rặng mây đỏ đầy trời, sau khi sinh thì mây đỏ này cũng tiêu tan toàn bộ.
Mãi cho tới khi ta bước vào con đường tu tiên, quay lại trước kia, mới biết rặng mây đỏ đó tên là Chân Dương, mà lúc ta sinh ra, nếu suy tính đó chính là ngày cực dương!
Mấy ngàn năm qua khó có được một ngày cực dương, phàm là đứa nhỏ nào sinh ra vào ngày đó, theo ta điều tra về sau, toàn bộ hầu như chưa sinh ra, trực tiếp chết trong cơ thể mẫu thân.
Nếu là nam hài còn đỡ hơn, mặc dù tử vong, còn lưu lại anh thi. Nhưng nếu là nữ hài, sinh vào ngày đó toàn bộ tiêu tan đi, không còn một chút gì lưu lại.
Bạch Nguy ánh mắt lộ ra thống khổ, nhìn phía trước, dường như nhớ lại quá khứ hắn không muốn nhớ.
-Ta, còn có một muội muội…chúng ta là bào thai song sinh, ngày cực dương khi đạt tới đỉnh, sẽ cực âm trong nháy mắt. Mà ta, được sinh ra lúc sắp chuyển sang cực âm. Muội muội ta, khoảnh khắc tiêu tan đi, đã hấp thụ một tia cực âm khí, mặc dù không có thân thể, nhưng linh hồn đã dung nhập vào trong cơ thể ta.
Nguyên bản hết thảy đều bình an, linh hồn muội muội thủy chung không thức tỉnh. Mặc dù dung nhập vào cơ thể ta, nhưng vẫn ngủ say. Nếu thủy chung chỉ có như vậy thì cũng không có chuyện sau này.