Vương Lâm đẩy cửa phòng, chỉ thấy Nhất Trần Tử đứng bên ngoài cửa mỉm cười ôm quyền.
-Đạo hữu khách khí rồi, mời!
Vương Lâm cười nói.
Phía bắc đại viện này, có một mái đình hóng mát, nhưng cực kỳ tinh xảo, trạm chổ long phượng, cả vật lấy tiên ngọc tạo thành, chung quanh còn có một tụ linh trận, khiến cho tiên khí ở trong mái đình này vĩnh cửu tuần hoàn.
Đình hóng mát này ở bên ngoài còn có một con sông nhỏ chảy qua, tiếng nước chảy ào ào, phảng phất có thể phét mọi phàm nhân. Mấy con cá nhỏ màu xanh chơi đùa, có khi nhảy lên trên mặt nước, lại rơi vào trong làn nước, tạo thành một chút bọt nước theo gợn sóng tản ra.
Trong đình hóng mát, người đàn ông trung niên áo tím cùng lão nhân áo bào xanh ngồi đối diện. Ở giữa hai người có một vật thể bằng bạch ngọc, thoạt nhìn ánh sáng như huỳnh quang.
Bên cạnh còn có một tuyệt sắc thiếu nữ, đôi mắt sáng to, nhìn về phía Vương Lâm cùng Nhất Trần Tử ở xa xa.
Lúc hai người Vương Lâm tới gần, người đàn ông trung niên cùng lão nhân áo bào xanh đứng lên, vẻ mặt cười cười, ôm quyền về phía Vương Lâm.
-Vương huynh, mời!
Người đàn ông trung niên chỉ vào bên cạnh cười nói.
Vương Lâm liếc mắt nhìn mái đình hóng mát một cái, nhất là khi dừng lại trên người thiếu nữ tuyệt sắc kia. Nữ nhân này cũng là tu sĩ, chẳng qua tu vi không cao, chỉ có Nguyên Anh kỳ mà thôi. Tướng mạo nàng cực kỳ xinh đẹp, ẩn chứa một chút hồn nhiên, điểm này, quả là khó thấy được ở Tu Chân giới. Chỉ có loại người có được người tu vi cực cao cưng chiều, không cho tiếp xúc nhiều với tàn khốc của tu chân giới mới biểu hiện ra bên ngoài hồn nhiên như thiếu nữ kia.
Tướng mạo nữ nhân này cũng tương tự Nhất Trần Tử.
Phát hiện ra Vương Lâm chăm chú nhìn mình, trên mặt thiếu nữ ửng đỏ, vội vàng cúi đầu, chỉ có điều dư quang, vẫn quét nhìn về phía Vương Lâm, lộ ra vẻ tò mò.
Vương Lâm khẽ mỉm cười, với tâm trí của hắn tự nhiên nhìn ra dụng ý của Trần Đạo Tam Tử. Dù sao hai bên vừa mới có xích mích với nhau, tuy nói cũng không quá lớn. Nhưng trong tu chân giới thì chuyện gì cũng có thể phát sinh, ba người bọn họ ước hẹn một mình mình tới nơi này, dễ khiến cho mình sinh ra cảnh giác mà hiểu lầm, vả lại việc này cũng không tiện nói. Cho nên gọi nữ nhân thân nhân tới nơi này tiếp khách, từ đó, coi như gián tiếp cho thấy, bọn họ không có ác ý.
Nếu không cũng sẽ không mang một tiểu bối mới Nguyên Anh kỳ tới.
Mọi người sau khi ngồi xuống, Nhất Trần Tử gọi thiếu nữ tới, cười giới thiệu với Vương Lâm:
-Vương huynh, đây là vãn bối trong tộc ta, tiểu hài tử không hiểu chuyện, không nên ở lại đây, sau này mong rằng đạo hữu chiếu cố một chút.
Nói xong, hắn nhìn thiếu nữ, thần sắc nghiêm túc trầm giọng nói: