"Trong cơ thể Bạch Vi hiện giờ âm khí lưu chuyển. Chẳng những tâm tính biến hóa thật lớn, ngay cả một vài hành vi cũng pha đủ nữ tính. Nếu hắn trời sinh như thế thì cũng đành, nhưng năm đó lại hiển nhiên không có nghiêm trọng như vậy." Trong phi hành, hai mắt Vương Lâm lộ ra tinh quang, đánh giá cẩn thận lại Bạch Vi vài lần. Hắn cảm giác được Bạch Vi này có chút không thích hợp, nhưng rốt cuộc không nói được là có vấn đề ở nơi nào.
Chỉ có điều tu đạo ngàn năm, khiến cho linh giác của hắn cũng có một chút tạo nghệ, tuy nói không thể thần cơ diệu toán được như Thiên Vận Tử, nhưng cũng cảm nhận được một chút biến hóa bên trong.
Thần thức đảo qua, Bạch Vi hiển nhiên không thể phát hiện ra, trong phi hành, thản nhiên cười nói với Vương Lâm.
-Trước kia ngươi ở đây không lâu, chờ thêm mấy tháng nữa, thời tiết Thiên Vận Tinh này đột nhiên sẽ biến đổi, đến lúc đó âm tình luân phiên, cũng coi như là một phong cảnh độc đáo của Thiên Vận tinh.
-Trong mấy trăm năm này Thiên Vận Tông cũng bình thường không có chuyện gì quá lớn xảy ra. Nhưng thật ra đóa hoa Bạch Dương Mộc suốt đời không nở ở sau núi năm đó không biết được ai tác động vào. Không ngờ đã nở hoa, chỉ có điều màu sắc của hoa, không phải là trắng, mà là đen, chỉ mở ra ba khắc liền chết đi, hóa thành sương mù… việc này khiến cho vài đồng môn đều kinh ngạc. Ta lúc đó ở bên cạnh, trong lòng đã nghĩ, nếu có thể cứu sống được hoa này thì tốt rồi.
"Không có gì khả nghi…" Vương Lâm nhíu mày, chỉ có điều một tia cảm giác trong đầu thủy chung vẫn không đổi. Hắn bất động thanh sắc, ứng phó nói chuyện với Bạch Vi.
-Từ khi ngươi đi rồi, mấy trăm năm nay sư tôn đều bế quan, ít làm chuyện gì… Bạch Vi mỉm cười, đem mấy chuyện vặt trong mấy trăm năm ở Thiên Vận Tông kể hết ra với Vương Lâm. Vương Lâm bắt đầu còn chăm chú nghe, sau một lát, lại nhíu mày.
Theo lời Bạch Vi những việc vụn vặt, nhiều lắm, vả lại cũng không có gì rõ ràng.
-Còn có Quỷ Nhãn Thành, thành này nhiều năm trước bởi vì bán đấu giá một bộ tiên thuật đầy đủ mà thành danh, mỗi lần mở ra đều hấp dẫn một lượng lớn tu sĩ. Trong một tháng này, ngoại trừ nơi đấu giá, những địa phương khác đều tự do giao dịch. Chỉ có điều Quỷ Nhãn thành kia không lớn, do đó, rất hữu hạn đi, nếu chúng ta đi chậm chỉ sợ là phải màn trời chiếu đất rồi.
Bạch Vi cười cười nói.
Vương Lâm trầm mặc, tùy theo Bạch Vi đi trước dẫn đường, trong lòng vẫn trầm ngâm.
Sau một nén nhang, Vương Lâm đột nhiên nói:
-Bạch sư đệ, ngươi tu luyện công pháp gì?
Bạch Vi ngẩn ra, lập tức sắc mặt nổi lên biến hóa, thân hình lùi lại sau vài bước, nhìn chằm chằm vào Vương Lâm nói:
-Vương huynh ghét bỏ Bạch mỗ sao? Nếu cảm thấy Bạch Vi ta chọc giận ngươi, ta đi là được, tuyệt không muốn làm phiền ngươi!