-Yêu Linh Chi Địa mở ra còn cần phải chuẩn bị một chút. Lần này sự tình quan trọng, cũng muốn mời một ít hảo hữu tiến vào trong động phủ kia. Trong khoảng thời gian này, ngươi an tâm chờ đợi ở đây đi.
Thiên Vận Tử thần sắc như thường, không nhìn ra một chút vui buồn nào cả, bình tĩnh nói xong, lập tức vung tay áo, dưới chân xuất hiện mây trắng, bước trên mây mà đi.
-Tử Lâm Các Thủy vẫn còn giữ lại cho ngươi.
Xa xa, tiếng Thiên Vận Tử mơ hồ truyền tới.
Vương Lâm nhìn không trung, nơi Thiên Vận Tử rời đi trong mắt hiện lên trầm tư.
"Lăng Thiên Hậu hành động thâm ý sâu sắc! Thần thông của hắn mặc dù chiến một chiêu cuối cùng với ta cũng chưa triển khai toàn lực…" Đối với tâm tư của Lăng Thiên Hậu, Vương Lâm không đoán ra được toàn bộ nhưng đại khái cũng có thể đoán ra được vài phần.
"Về phần Thiên Vận Tử… nhìn không thấu…" Đối với Thiên Vận Tử, Vương Lâm thủy chung trong lòng vẫn lâm vào trầm tư. Mặc dù thông qua một chút dấu vết để lại, phát hiện ra một chút manh mói, nhưng trong nháy mắt, những manh mối này dường như lại có cách giải thích khác, khiến cho hết thảy lại trở thành bí mật.
"Nhìn không thấu." Vương Lâm thầm than, trên người Thiên Vận Tử, dường như có một tầng sương mù bao phủ, hắn luôn luôn có cảm giác, mỗi lần gặp Thiên Vận Tử đều không giống như nhau.
Trên thực tế Thiên Vận Tử an bài như vậy với Vương Lâm. Vương Lâm trước đây cũng đã tiên đoán được, nhưng khi gặp phải Thiên Vận Tử, mặc dù Thiên Vận Tử có hành động giống như tiên đoán của Vương Lâm, nhưng cảm giác lại không thích hợp chút nào.
Hết thảy, không khỏi quá mức thuận lợi đi, dường như toàn bộ việc này đều dựa theo suy tính trong lòng Vương Lâm mà xảy ra.
Cau mày, Vương Lâm nhìn Thiên Vận Tông quen thuộc, trầm ngâm chốc lát, hướng về Tử Lâm Các năm đó đi tới. Quảng trường thông tới ngọn núi của Tử hệ chỉ có một con đường duy nhất. Đường sơn đạo này, bậc thang, đường mòn âm u, hai bên núi đá dựng thẳng đứng, nhưng vô cùng xanh thẳm.
Lúc này là trời chiều, gió thổi qua núi, mang tới cảm giác mát mẻ, càng làm lay động thanh âm của lá cây rừng. Thậm chí xa xa còn nghe thấy tiếng nước chảy truyền tới từ trong gió.
Con đường này, năm đó Vương Lâm đã đi qua, lúc này cách mấy trăm năm lại bước trên nó, cảm khái thật sự rất sâu nặng.
"Hết thảy dường như so với năm đó không có biến hóa gì…" Vương Lâm nên bước không nhanh, chậm rãi đi.
Khi đi, cuối con đường mòn phía trước, có một nam một nữ đang nhỏ giọng nói chuyện với nhau. Hai tu sĩ này tu vi không cao, chỉ là Anh Biến Kỳ.
Theo tiếng gió, lời của hai người từ từ truyền tới.
-Sư muội, ta nghe nói bảy ngày sau Quỷ Nhãn phường thị lại mở cửa, mấy ngày nay đã không ít đạo hữu đi tới đó.