Chỉ cần hắn một ngày không chính thức rời khỏi sư môn, thì vẫn là đệ tử của Thiên Vận Tông ta.
Thiên Vận Tử thần sắc trầm xuống, vẫn bình tĩnh nói.
-Ngươi che chở đệ tử của Thiên Vận Tông, vậy còn đệ tử Đại la kiếm Tông đã chết thì sao! Kiếm Tiếu thập nhị tử, cuối cùng chỉ còn sống sót một mình Long Nhất, toàn bộ đã bị Vương Lâm này giết chết! Lão phu hôm nay cũng không muốn cậy mạnh khi yếu, chỉ cần Vương Lâm có thể tiếp được lão phu ba đạo kiếm khí, việc năm đó xóa bỏ! Nếu Thiên Vận Tử ngươi có ý ngăn trở, lão phu có liều mạng cũng muốn chiến một trận với Thiên Vận Tử ngươi!
Lăng Thiên Hậu vẻ mặt đầy sát khí, tuy là nói với Thiên Vận Tử nhưng ánh mắt nhìn chằm chằm vào Vương Lâm.
-Nhị vị tiền bối vừa mới nói tại hạ không có tư cách cầm lệnh bài, xin hỏi tiền bối, ngươi có thể ở dưới kiếm khí Kiếm Tôn, chống đỡ được bao nhiêu đạo?
Vương Lâm nhìn lão nhân người như núi thịt kia.
Lão nhân núi thịt sắc mặt cực kỳ âm trầm, hừ lạnh một tiếng không nói gì, nhưng trong mắt hiện lên sát khí.
Vương Lâm khẽ mỉm cười, ánh mắt dừng trên người Lăng Thiên Hậu, bình tĩnh nói:
-Mời kiếm tôn chỉ giáo?
Lăng Thiên Hậu vung tay phải lên, lập tức một trong bốn thanh nguyên thần kiếm trước người bay ra, kiếm này sáng tối không ngừng, phát ra từng trận u quang. Lúc này còn có đạo kiếm khí lập lòe từ bên trong mạnh mẽ xông ra ngoài.
Kiếm khí như hồng!
Với tu vi của Lăng Thiên Hậu, năm đó cấp cho đệ tử kiếm khí bảo mệnh ở Yêu Linh Chi Địa đã cực kỳ hùng mạnh, càng không nói tới tự mình thi triển. Kiếm khí này vừa mới xuất hiện liền như hóa thành một đầu kiếm long, mang theo tiếng gào thét thẳng tới Vương Lâm.
Không trung lập tức có từng trận thanh âm ầm ầm vang vọng, phảng phất như không thể chịu nổi cơn tức giận của kiếm khí.
Đệ tử Đại La Kiếm Tông bốn phía chung quanh, một đám thần sắc phấn chấn, nhìn không chớp mắt.
Kiếm khí tới gần người, chỉ chút nữa là xé nát thân thể Vương Lâm, Vương Lâm trong mắt lập tức tuôn ra đạo tinh quang, tay phải nắm chặt hư không một kích.
Ầm một tiếng nổ vang, tay phải Vương Lâm đánh tới trước, ngay tức khắc không trung có dấu hiệu sụp đổ. Trong khoảnh khắc kiếm khí bay tới, dưới một quyền của Vương Lâm, ầm một tiếng va chạm cực mạnh trên không trung.
Ầm ầm, liên tục vài tiếng long trời lở đất đột ngột xuất hiện. thân mình Vương Lâm thoáng lùi về phía sau, lui ra sau hai bước, bình tĩnh nhìn Lăng Thiên Hậu ở trước mặt chậm rãi nói:
-Đạo thứ nhất!
Kiếm khí Lăng Thiên Hậu tan vỡ, hình thành một cỗ gió lốc, nhưng tay áo Thiên Vận Tử vừa đảo qua lập tức tan thành mây khói. Thiên Vận Tử liếc mắt nhìn Vương Lâm một cái, khóe miệng lộ ra nụ cười.
Lăng Thiên Hậu trong mắt hàn quang chợt lóe, tay phải không chút dừng lại tiếp tục vung lên, lập tức nguyên thần kiếm trước mặt phát ra tiếng kêu vang trời, hướng tới bản thể Vương Lâm mà phóng tới.
Trong nháy mắt, Vương Lâm cười dài tay phải lại nắm lại, một lực vô biên truyền từ mi tâm xuống tay hắn, lập tức tinh quang tràn ngập. Sau khi một quyền của Vương Lâm oanh ra, tinh điểm này theo sát sau đó, tấn công về phía trước.
Cùng lúc đó, trong mắt Vương Lâm lộ ra hai đạo hàn quang, hắn một khi đã trở lại Thiên Vận tinh sẽ không tính toán chuyện khiêm tốn làm gì, hết thảy đều phải lấy thực lực để nói chuyện.
Nếu muốn lần nữa tiến vào Yêu Linh Chi Địa, cần phải có tư cách cầm giữ lệnh bài, nếu muốn được lão quái vật ở Thiên Vận Tinh này chấp nhận, phải xem một trận chiến này.
Với tâm cơ của Vương Lâm, đối với tình hình trên đường tới đã phân tích cực kỳ thấu triệt, lúc này một quyền vừa phát ra, tay trái vỗ lên túi trữ vật, trong miệng khẽ quát: