Không chỉ có nàng, ba nữ nhân khác bên cạnh nàng ánh mắt đẹp cũng đồng thời dõi theo phía chân trời. Cái tên Vương Lâm, những năm gần đây gần như trở thành cấm kỵ ở Thiên Vận tinh.
Nhưng càng như thế, những lời đồn có liên can tới Vương Lâm càng nhiều.
Trên quảng trường Thiên Vận Tông, thần sắc Bạch Vi phức tạp, trầm mặc nhìn lên trông trung không nói gì, hắn rất khó tưởng tượng ra người năm đó hiện giờ có bộ dạng gì.
Bên cạnh Bạch Vi còn có một nam tử trung niên sắc mặt cực kỳ âm tràm. Người mặc một thân áo tím, hai mắt như điện, hắn nhìn chằm chằm lên không trung, trong lòng hừ lạnh.
"Vương Lâm…nhưng năm qua ngươi mặc dù không chết, nhưng quyết không thể nâng cao được nhiều lắm. Ta bây giờ không biết ngươi so với Triệu Tinh Sát ta hơn kém bao nhiêu?" Bạch Vi cẩn thận nhìn thoáng qua người đàn ông trung niên bên cạnh, trong lòng đối với đại sư huynh này cũng rất kiêng kỵ. Những năm gần đây, Triệu Tinh Sát bế quan cảm ngộ và tu vi đột nhiên tăng mạnh. Tu vi không ngờ đã đột phá tới Vấn Đỉnh, chỉ kém một bước là có thể tiến tới Âm Hư cảnh giới!
"Triệu Sát Tinh ở ba mươi năm trước đã trở thành một trong Thiên Vận Thất Tử, hắn năm đó có cừu oán với Vương Lâm, sợ là khi gặp lại mặt khó tránh khỏi sát tâm." Bên cạnh hai người còn có một nữ nhân, thần sắc nữ nhân này tuy nói cũng nhìn về không trung, nhưng dường như không có hứng thú với hết thảy mọi chuyện.
Nữ nhân này chính là tứ sư tỷ của Vương Lâm năm đó. Năm đó nàng bất đắc dĩ bị Triệu Tinh Sát bắt buộc lấy thần thông thuật vây khốn Vương Lâm.
Sau đó Vương Lâm thoát vây, nàng truyền thụ lại Đại Na Di thuật, xem như hóa giải ân oán.
Xa xa, còn có một thanh niên, thoạt nhìn trên dưới ba mươi tuổi, người này mặc quần áo màu lam, trên ngực thêu ba đầu lam long. Ba đầu lam long này thần sức dữ tợn hung mãnh, trông sống động như thật vậy. Nhất là đôi mắt của lam long, tản mác ra từng trận thần thái kinh người.
Người này, nếu Vương Lâm nhìn thấy cũng không thấy xa lạ, người này đúng là người năm đó cùng với tứ sư tỷ Tử hệ vây khốn Vương Lâm, Lam hệ đệ tử Tư Mã Như Phong!
Trong Thiên Vận tông, một đám người năm đó có quen biết với Vương Lâm, lúc này đều có tâm tư riêng của mình. Chỉ có không một người nào cho rằng hôm nay Vương Lâm xuất hiện là có thể còn sống mà đi ra.
Trong khoảnh khắc ánh mắt mọi người ngưng tụ ở chân trời xa xa, một bóng dáng màu trắng, chậm rãi từ cuối chân trời xuất hiện, từng bước chậm rãi đi về nơi này.
Mái tóc đen phiêu dật, dưới ánh mặt trời thoáng lộ ra màu tím, tương ứng với màu áo trắng càng làm hiển lộ tiên phong. Một người đi tới, áo trắng như tuyết.
Ánh hoàng hôn ngàn năm cô độc bỗng nhiên lộ ra một thân ảnh, hắn chậm rãi đi tới gần, dưới ánh nắng chiều tà, chiếu rọi vào, khiến cho gương mặt người này một mảnh ám màu, chỉ có thể nhìn thấy hai mắt sáng ngời, lộ ra vẻ tang thương ngàn năm.