Con bướm xinh đẹp nhiều màu sắc này, khi vỗ cánh, phấn năm màu hạ xuống, ở bên cạnh còn có một con huyết yến, con huyết yến này đúng là vật năm đó của Huyết Thần Tử, bị con bướm nhiều màu sắc này cướp đi.
Con bướm nhiều màu bay tới phía trước, cánh bên trái nhẹ nhàng phất một cái, lập tức lực tấn công tự bạo ở phía trước đang quét tới run lên kịch liệt.
Con bướm nhiều màu lại đập cánh trái một lần nữa.
Lập tức một lực tràn ngập quy tắc, chỉ thấy lực tấn công tự bạo kia bị cuộn lại, như có một đôi bàn tay to lớn vô hình bóp chặt khiến cho nó rút lui.
Khi con bướm nhiều màu vỗ cánh lần thứ ba, lập tức trước mặt xuất hiện ba con bướm. Ba con bướm này đồng thời chớp động lập tức lấy tự bạo tiến hành thế công. Tốc độ của nó nhanh không thể tin nổi, làm cho lực cuốn tới cấp tốc nhằm vào lốc xoáy đang co rút lại kia.
Khoảnh khắc trước khi lốc xoáy sắp sửa biến mất, lực tự bạo của con bướm nhiều màu kia làm quy tắc thay đổi, hoàn toàn triệt để nhảy vào trong vòng lốc xoáy.
Một tiếng hét thảm thiết, từ trong lốc xoáy truyền ra bên ngoài, lốc xoáy biến mất… Trong Liên Minh Tinh Vực, một hồn hải không người ngoài biết tới. Tại sâu trong hồn hải này có một mảng lục địa lớn trôi nổi lơ lửng. Trên một mảnh đất bằng trong đó, lầu các nổi lên bốn phía, ở chính giữa có một lầu các màu đen thật lớn, đột nhiên từ trong hư vô xuất hiện một cơn lốc xoáy.
Trong khoảnh khắc lốc xoáy xuất hiện liền có tiếng ầm ầm truyền từ trong ra ngoài. Trong tảng lớn sương máu, thanh niên áo lam nguyên thần hai mắt nhắm nghiền, dường như lúc nào cũng có thể tan vỡ tới nơi vậy, từ trong lốc xoáy bay ra ngoài.
Ngay lập tức, cửa lớn lầu các bỗng nhiên mở ra, một lão nhân sắc mặt cực kỳ âm trầm một bước đi ra, tốc độ của hắn quá nhanh trực tiếp đi tới bên cạnh nguyên thần ôm lấy.
-Ông nội, cứu cháu!
Thanh niên áo lam miễn cưỡng mở hai mắt, vừa nó được lời này thì hôn mê đi, nguyên thần dần dần tiên tan, cuối cùng tuy nói không có tan vỡ nhưng đã suy yếu tới cực kỳ rồi.
Vương Lâm cau mày, hắn có thể cảm nhận được, thanh niên trong cơn lốc xoáy kia trong khoảnh khắc bị con bướm nhiều màu tấn công, trên người lập tức toát ra một đạo ô quang. Không ngờ đạo ô quang này đã hóa giải một nửa lực tấn công, tuy nói cuối cùng ô quang này cũng tan vỡ, nhưng thanh niên áo lam chỉ có bị trọng thương mà chưa chết.
"Bảo mệnh pháp bảo?" Vương Lâm trầm ngâm, xoay người hướng tới Lôi Cát. Nhìn thoáng qua những lỗ thủng trên người hắn, nâng tay phải nhấn xuống một cái.
Mỗi lần hai ngón tay hạ xuống, lập tức một lục mang hóa thành tàn hồn tiêu tan đi.
Một lát sau, trên người Lôi Cát không còn xuất hiện lục mang gì nữa. Lôi Cát thở dài, nhìn về phía Vương Lâm, ánh mắt đầy cung kính.
Giữa tinh không, thân mình khổng lồ của Lôi Cát hóa thành vật cưỡi, chạy về phía trước. Vương Lâm ngồi khoanh chân bên trên, bên cạnh hắn là Đại Đầu vẫn còn đang chữa thương.