Kiếm này dài bảy thước, chiều rộng ba tấc. Mũi kiếm màu bạch ngân, phảng phất như một ánh trăng, cũng có linh hoạt, sắc bén. Lúc này trôi nổi trên tay Vương Lâm, kiếm phát ra những thanh âm vang vọng.
Tay phải Vương Lâm lập tức vỗ lên trên, lạc ấn thần thức liền xâm nhập sâu vào bên trong.
Trường kiếm lập tức chấn động, một đạo kiếm khí trực tiếp lao ra, cuốn lấy trường kiếm phiêu phù chung quanh Vương Lâm.
"Đúng là một thanh kiếm tốt!" Vương Lâm ánh mắt lộ ra vẻ vui sướng, xoay người lại, nhoáng lên một cái, thẳng tới một thanh phi kiếm khác mà đi. Tu sĩ Sát Vực giới ở chung quanh căn bản không thể ngăn cản được bước chân Vương Lâm, lúc này bị Tát Đậu Thành Binh biến ảo thành vô số hồn phách quay chung quanh, thêm vào nữa là vô tận lôi đình, ầm vang giữa trong thiên địa.
Vương Lâm một bước bước ra, tay phải hư không hung hắng bắt lấy, lập tức lại một thanh trường kiếm trong giãy dụa bị Vương Lâm nắm vào tay. Kiếm này giãy dụa cực kỳ kịch liệt, phản phất như không chịu khuất phục trong tay Vương Lâm vậy, trong khi giãy dụa bỗng nhiên kiếm minh vô tận xuất hiện.
Trong nháy mắt, chín thanh trường kiếm còn lại đồng thời phát ra kiếm minh, nhoáng lên một cái thẳng tới Vương Lâm, tốc độ nhanh không thể tin nổi.
Càng bay càng nhanh, chính thanh trường kiếm không ngờ lại dung hợp với nhau thành một. Kiếm mang vô cùng lăng lệ, trực tiếp đâm thẳng tới Vương Lâm.
Vương Lâm hai mắt hàn quang chợt lóe, lui về phía sau, trường kiếm trong tay giãy dụa ngày càng kịch liệt hơn. Hắn hừ lạnh một tiếng, đơn giản không tiếp tục áp chế, mà là tay phải bấm niệm thần chú, lập tức từng đạo cấm chế khắc lên trên phi kiếm. Sau khi bị phong ấn, Vương Lâm ném liền vào trong túi trữ vật.
Lúc này, chín thanh phi kiếm hợp nhất thành một thanh kiếm lớn, chung quanh có vô tận kiếm quang vờn quanh. Kiếm khí còn lộ ra âm hàn nồng đậm, Vương Lâm ngay lập tức có thể cảm nhận được làn gió phảng phất như muốn phá vỡ thân thể mình trực tiếp nhần chìm nguyên thần vậy.
Trong lúc này, mảnh đất bằng phẳng của Sát Vực giới bỗng nhiên ánh sáng đỏ sậm lóe lên, một người đàn ông trung niên mặc áo bào đỏ chợt lóe xuất hiện ra.
Người đàn ông trung niên này vừa xuất hiện, thân mình nhoáng lên một cái, tốc độ như một tia chớp, gần như đảo mắt một cái đã tới trung tâm đại chiến. Tay phải hư không một cái, lập tức bốn nữ nhân biến ảo từ bốn Bạch Ngọc Hồ Lô lập tức bị nam tử này dẫn dắt, không ngờ đã khai phá được trở ngại lớn, thẳng tới Vương Lâm mà đi.
Người đàn ông trung niên này theo sát ngay sau, cả người phảng phất như hóa thành một làn khói hồng, xuyên qua hư không, nhằm thẳng tới Vương Lâm.
Hắn đã ẩn tàng ở trong này thật lâu rồi, luôn luôn chờ thời cơ ra tay. Thanh Thủy kia hắn không dám trêu chọc vào. Mặc dù Hứa Mộc này hắn cũng có chút kiêng kị. Nhìn tu sĩ bốn phía, người này khóe miệng lộ ra nụ cười lạnh, trong lòng thầm nhủ: "Xem ra Thần Ma Tử kia cũng ôm tính toán giống như ta, đáng tiếc ngày đó Liên Minh thu hút Tịnh Niết tu sĩ, ta không có tham dự, nếu không hôm nay cũng phải lo lắng đề phòng như vậy."