Năm xưa sau khi tiên tổ Chiến Tinh nghiên cứu nhiều năm cuối cùng cũng xem bức tranh Đệ Tam Phúc. Nhưng sau khi nhìn qua nó thì vẻ mặt của người lại rất cổ quái rồi mang theo Đệ Tam Phúc bế quan, sau nghìn năm cũng chưa xuất hiện. Vào một ngày sau ngàn năm, tộc nhân phát hiện ra chỗ bế quan chỉ còn lại Đệ Tam Phúc Chiến Tự và một khối ngọc giản mà không thấy bóng dáng tiên tổ đâu cả.
-Nếu năm xưa tiên tổ không mất tích thì với tu vi của người cho dù là Lôi Tiên Điện cũng không dám trêu chọc vào Chiến Gia ta. Cho dù là những gia tộc tu chân thời thượng cổ cũng chỉ là như vậy mà thôi, tiên tổ còn thì Chiến Gia chúng ta còn vinh danh.
-Nhưng tất cả mọi thứ đã thay đổi hoàn toàn từ khi tiên tổ mất tích…Những thế hệ sau đều muốn đi tìm tiên tổ, tiên tổ không chết, chứ nếu không thì tổ bài sinh mệnh đã vỡ ra rồi.
Những luồng ý niệm liên tục xoay chuyển trong đầu Liệt Vân Tử, người trong gia tộc Chiến Gia có thể nhìn rõ bức tranh Đệ Nhị Phúc chỉ có ba người. Nhưng bức tranh Đệ Tam Phúc thì không có người nào mở ra được.
Điều này hắn chưa từng nói qua với bất cứ người nào khác, cho dù là những tiểu bối trong gia tộc cũng không thể biết được. Mọi người đều tưởng rằng trưởng lão gia tộc Liệt Vân Tử hắn có thể nghiên cứu được bức tranh Đệ Tam Phúc.
Cho dù là Chiến Không Liệt cũng nghĩ như vậy.
Liệt Vân Tử cười khổ trong lòng, hắn biết ba người trong gia tộc bao gồm cả mình có thể nghiên cứu và cảm ngộ bức tranh Đệ Nhị Phúc. Nhưng cũng chỉ dừng lại ở mức độ như vậy mà thôi, không người nào có thể nhập tâm thần vào bên trong giống như Hứa Mộc.
Chuyện này không liên quan đến tu vi, thậm chí cũng không liên quan đến tư chất. Nhưng rốt cuộc là vì nguyên nhân gì mà không cho phép, Liệt Vân Tử đã suy nghĩ cả đời mà vẫn chưa tìm ra được.
-Hứa Mộc, nếu ngươi xem bức tranh Đệ Tam Phúc, thì cần thứ gì của lão phu, cứ nói!
Liệt Vân Tử trầm mặc hồi lâu rồi nhìn Vương Lâm, chậm rãi nói.
Thực tế Liệt Vân Tử cũng có tư tâm, ngoại trừ việc tìm kiếm tổ tiên thì quan trọng là khi tiên tổ Chiến Tinh mất tích đã lưu lại một khối ngọc giản, trong đó có một câu!
-Nếu Chiến Gia ta có người nào thu được truyền thừa thì đủ để liệt vào đỉnh phong!
Vương Lâm trầm mặc một lúc lâu, hắn lắc đầu nói:
-Với tu vi của ta bây giờ có lẽ không thể mở được bức tranh Đệ Tam Phúc.
Vừa rồi khi hắn mở Đệ Nhị Phúc Chiến Tự Thiếp thì có một luồng lực lượng bản nguyên từ bên trong tuôn ra rồi dung nhập vào con mắt thứ ba trên mi tâm hắn.
-Chuyện này không liên quan đến tu vi nên ngươi có thể thử, bất kể yêu cầu gì Liệt Vân Tử ta cũng đều có thể cố gắng thỏa mãn cho ngươi!
Liệt Vân Tử dùng tay phải vỗ lên mi tâm, trên thiên linh lão lập tức bùng ra một luồng hắc quang nồng đậm, lại có một bức tranh từ bên trong bay ra.
Bức tranh này chính là Đệ Tam Phúc Chiến Tự Thiếp.
Liệt Vân Tử hít vào một hơi thật sâu, lão vươn tay chụp lấy Đệ Tam Phúc Chiến Tự Thiếp rồi đưa cho Vương Lâm.
Vương Lâm tiếp nhận, trong nháy mắt khi tay phải hắn chạm vào bức tranh, hắn lập tức cảm nhận được một luồng khí tức bùng ra làm tâm thần chính mình chấn động. Khí tức này còn mạnh hơn rất nhiều lần so với bức tranh Đệ Nhị Phúc.