Vẻ mặt Vương Lâm vẫn như thường, hắn lạnh lùng nhìn Hứa Đình.
Hai tai Hứa Đình run rẩy càng kịch liệt, bức tranh mới hé mở được một phần, ngọn lửa hung ác lại bùng ra gấp rất nhiều lần. Thậm chí hắn còn sinh ra ảo giác giống như mình đang nắm trong tay một con hung thú viễn cổ, nếu lúc này mở ra phần phong ấn còn lại thì nó sẽ phóng thẳng ra thôn phệ chính mình.
Thời gian chậm rãi trôi qua, bức tranh trong tay Hứa Đình càng ngày càng run lên kịch liệt, mà y phục của hắn lúc này cũng đã ướt đẫm mồ hôi, vẻ mặt lại càng trở nên tái nhợt. Lúc này khi Hứa Đình mở Chiến Tự Thiếp Đệ Nhị Phúc ra được bốn phần thì chiến ý từ trong bức tranh bùng ra ngập trời và cực kỳ nồng đậm.
Gió lốc tự nhiên xuất hiện rồi quét ngang khắp bốn phía, những tiếng nổ ầm ầm trở nên vang vọng. Những luồng hắc quang trong bức tranh điên cuồng lóe ra, làm cho Hứa Đình hầu như đã bị bao phủ trong hắc quang.
Tâm thần Hứa Đình trở nên run rẩy nhưng trong lòng lại bùng lên ý chí bất khuất. Lúc này hắn cắn răng gầm lên một tiếng, tất cả lực tiên nguyên khắp toàn thân lập tức vận chuyển, hai tay hung hăng kéo ra, một tiếng ầm vang lên.
Hứa Đình đã trực tiếp mở bức tranh ra bảy phần.
Liệt Vân Tử đứng thẳng người lên, trong mắt bùng lên vẻ vui mừng khó có thể tưởng tượng.
Trong nháy mắt khi bức tranh mở ra được bảy phần, một tiếng gầm rống đột nhiên vang lên, rất nhiều làn sương đen đột nhiên từ trong bức tranh tuôn ra. Sương đen hóa thành một con thú khổng lồ phóng thẳng về phía Hứa Đình mà thôn phệ.
-Chịu đựng!
Trong mắt Liệt Vân Tử lộ ra vẻ chờ mong.
Trong nháy mắt khi con thú khổng lồ kia phóng đến thôn phệ, cơ thể Hứa Đình đột nhiên lóe lên rồi phun ra một ngụm máu tươi. Cơ thể hắn trực tiếp ngã xuống, những tiếng nổ ầm ầm liên tục vang lên, rất nhiều máu tươi trên người tuôn ra ngoài.
Hứa Đình cười thảm, một tiếng ầm vang lên, cơ thể hắn văng ra ngoài mười trượng.
Bức tranh Chiến Tự Thiếp kia lập tức khép lại, nó đứng yên bất động trên không trung giống như những tình cảnh trước đó chưa từng xảy ra.
Liệt Vân Tử thầm than một tiếng, Hứa Đình này có thể mở ra được bảy phần, tuy hắn không thể chống đỡ được thú linh do chiến ý hóa thành nhưng trong số những người từng thử mở Chiến Tự Đệ Nhị Thiếp nhiều năm qua, hắn cũng là người rất ưu tú rồi.
Liệt Vân Tử vung tay phải lên, bức tranh bay về phía Vương Lâm. Lúc này vẻ mặt lão trở nên âm trầm, nói:
-Hứa Mộc, tới lượt ngươi.
Vẻ mặt Vương Lâm vẫn như thường, hắn chụp lấy bức tranh rồi đưa mắt nhìn Liệt Vân Tử. Hắn và đối phương không quen không biết, trước đó đã từng phỏng đoán Liệt Vân Tử này để mình xem qua Đệ Nhị Phúc tuyệt đối không phải đơn giản. Lúc này Vương Lâm nhìn thấy tình trạng thê thảm của Hứa Đình thì lại càng khẳng định những suy nghĩ trong lòng.